BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Chương 52: Cuộc hẹn đêm khuya với Ốc

Mình tiến lại gần. Mùi nước hoa thoang thoảng lẫn với mùi phấn hay sữa tắm khiến bất cứ thằng con trai nào cũng phải xao lòng.

Chương 51: Có lẽ vì thân nhau với Ốc quá mà tình yêu chẳng thể nào đến được với hai đứa... Nhưng buông tay thì lại tiếc nuối.

***

Vừa lúc đó thì Ngọc phi xe đến, mặt nhìn thảm. Mình nấn ná bảo ngồi chơi tí đã, vì sợ Ốc đến mà không gặp lại cằn nhằn. 

- Thôi, ra làm ly cà phê rồi về. Dạo này chán đời quá đại ca à! 

Ngó bộ dạng thằng này chán đời thật, tóc tai ủ rũ như mớ hành héo, thầm nghĩ, anh mà trẻ được như chú thì không bao giờ có khái niệm chán đời. Chỉ có đời chán anh thôi. Tuổi bọn này loanh quanh có 2 cái chán, thường là vì tình, sau đó là bế tắc vì mộng vỡ. Nôm na là vì gái, không vì gái thì cũng vì dằn vặt cảm giác của một thằng ăn hại vô tích sự (mà đáng ra phải hoành hơn nhiều so với hiện tại). 

Mình cười, bảo anh éo chán đời thì thôi, chị chú đá anh phát đau điếng đây này.

Ngọc im lặng, có lẽ cậu chàng khó xử chăng? Hai anh em mò vào quán cà phê Phố Núi ngồi một lúc thì Ốc gọi. Khi biết mình đang ngồi với thằng Ngọc, nàng mỉa: "Kiểu này là định "tái phỏm" đây". Mình bảo quên đê, nó đang buồn đời, kêu anh ra chém gió cho khuây chớ có ý gì đâu. 

- Thế khi nào về?

- Chưa biết, có gì anh gọi lại hoặc để sau đi. Làm gì mà xồn xồn lên thế? 

- Ừ anh chơi được lắm, hẹn với người ta rồi mà… nói chung anh… mà thôi… tút tút tút. 

Ngọc hỏi em nào đó đại ca. Mình bảo bồ. Ngọc cười như mếu, nói thế mà còn trách Huyền nhà em gì nữa? Mình tỉnh bơ, anh biết kiểu gì chị chú cũng thả anh giữa đường, nên anh phải gọi thêm cầu thủ dự bị chứ. Ngọc cười, bảo đại ca đểu nhỉ, nhưng mà thế mới được. Tin vào con gái có mà đổ thóc giống ra ăn, kể cả chị em. 

Loanh quanh nó kể chuyện đang xin học lại mà chưa được. Ở nhà mọi người coi nó như thứ bỏ đi, có con người yêu cùng khóa thì coi như tạch. Đời không biết nhìn vào đâu để sống tiếp, nhục nhã vô cùng. 

Mình bảo chú chưa là cái đinh gì đâu, mọi cái chỉ mới phát sinh, chú mà buông xuôi thì chú chắc chết. Anh đây này, học hành cũng như ai, ra trường chờ việc dài cổ. Đi viết báo vặt tháng chưa nổi triệu bạc, đến tiền ăn sáng, tiền đổ xăng lắm lúc cũng không có. Nhiều khi túng quẫn bán cả nồi cơm điện, bán cả quạt điện… lấy tiền ăn cơm bụi qua ngày, nhưng gọi điện, biên thư về nhà vẫn "Bố mẹ yên tâm, con trên này vẫn sống khỏe, thu nhập ổn định, việc làm đều tay…" cho các cụ ở nhà khỏi bận lòng… Nhưng rồi anh vứt bỏ hết, quyết trở về với cái máng lợn để làm lại từ đầu. 

Giờ thì anh không còn oai nữa vì anh biết còn thấy oai là sẽ có ngày chết vì cái oai danh nghiệt ngã đó. Anh làm một thằng bình thường. Ai khen anh, anh cảm ơn. Đứa nào chê anh ngu, anh im lặng. Sống ở đời khen chê là việc của thiên hạ, cuộc sống của mình không ai sống thay được. Đón ý người dưng để điều chỉnh hành vi của mình là sai lầm lớn nhất cuộc đời. Nói thế chắc chú hiểu được một phần. 

Ngọc ngồi im nghe, không biết nó nghĩ gì nữa. Vì mình nói mình nghe là chủ yếu.

- Huyền nhà chú khi nào cưới? – Mình thay đổi chủ đề cho bớt căng thẳng. 

- Dạ, ra năm anh ạ. 

- Uhm, anh cũng từng đau khổ vì chị chú nhiều. Nhưng may anh thoát ra kịp… 

- Em biết mà. Chị đó cũng yêu anh lắm, nói anh tuy nghèo nhưng khí khái, tiếc là nhà em rơi vào tình thế khó xử quá. Mang ơn người ta không trả thì cũng không sống được… 

- Thì thế, anh cũng không hận chị đó đấy. Anh chỉ tiếc thôi… 

- Dạ. 

- Hôm qua về chị Huyền nói gì không? 

- Không anh ạ. Thấy mặt buồn buồn thôi, em không dám hỏi. 

Ngồi thêm chút nữa, đồng hồ chỉ 9 giờ kém. Mình bảo về đi, anh có tí việc riêng chút, có gì gặp lại sau nha. Rồi gọi cho Ốc. 3 chuông mà vẫn không nghe máy. Gửi cái tin nhắn "Xong rồi, em ở đâu đó?". 

Đợi 5 phút vẫn không thấy reply, bèn lên xe cùng Ngọc quay về nhà. Đi được nửa đường chợt có tin đến. "Vào nhà em đi, đang trên sân thượng. Ghét cái mặt", bèn bảo Ngọc phi thẳng nhà nàng. Mẹ Ốc mở cổng, thấy mình liền à lên:

- Anh Hoàng à anh Hoàng, lâu làm ăn sao mà không thấy mặt thế? 

Mình dạ, cháu vẫn thế thôi. Làm đến đâu ăn hết đến đó cô ạ. Ốc ở nhà không cô? 

Mẹ nàng chỉ tay lên sân thượng, bảo hắn đang nhảy nhót đập phá gì trên đó á. Mi lên lôi cổ hắn xuống cho cô. À, mẹ Ốc cũng quen biết với ông già mình. Ông già mình đẹp giai, hiền lành nên ít nhiều mình được hưởng tí xái, gọi là có bảo kê. Vì thế mỗi khi nghe Ốc bảo đang ở chỗ anh Hoàng, đang đi với anh Hoàng… là mẹ nàng yên tâm lắm. Có hôm nhân lúc vui vui, bả hỏi:

- Mà sao 2 đứa bây chơi thân với nhau thế mà… không yêu nhau thế?

Mình đang ấp úng tìm câu trả lời cho chuẩn và duyên nhất thì Ốc nhanh mồm:

- Cắn nhau như chó với mèo suốt ngày yêu sao được, anh nhỉ.

Mình bảo:

- Dạ có lần say rượu, cháu nhắn tin nói yêu Ốc, cô biết hắn trả lời sao không?

Mẹ nàng hỏi hắn nói sao với mi? Mình bảo, dạ hắn nói cháu mới bị quạt trần rơi vào đầu à, thần kinh. Thế là từ đó cháu tắt điện luôn, khỏi yêu. Chào hỏi thủ tục xong mình tót lên sân thượng, nơi mà mẹ nàng bảo nàng đang lên cơn hâm nhảy nhót loạn xạ. 

- Giờ mới mò mặt đến à? - Ốc ngồi khoanh chân trên cái chiếu cói, xung quanh thấy mấy lon nước ngọt, đĩa hướng dương và ít trái cây.

- Hê, làm gì mà thịnh soạn thế? 

- Bí mật, hì hì. 

- Kỷ niệm 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao với nước bạn Lào à? 

- Rồi anh sẽ biết. Mà biết xong đừng sốc phản vệ. 

Nói chuyện với con ranh này khi nào cũng như trêu ngươi, đến bực…

Trong ánh sáng lờ mờ hắt ra từ cửa sổ nhà bên cạnh, mình đứng im nhìn Ốc thật lâu. Tóc buông xõa lả lơi, áo len lông chuột cổ trái tim, chân xỏ quả tổ ong trắng. Một phong cách thời trang thật là khó nói. 

- Nhìn gì mà ghê thế? - Ranh con hất hàm khiêu khích. 

Mình tiến lại gần. Mùi nước hoa thoang thoảng lẫn với mùi phấn hay sữa tắm khiến bất cứ thằng con trai nào cũng phải xao lòng. 

(Còn tiếp)

https://afamily.vn/chuong-52-cuoc-hen-dem-khuya-voi-oc-20211214134601036.chn

Chia sẻ
Đọc thêm