BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Chương 49: Nước mắt của nàng

Mình ôm lấy nàng vỗ về, vì không muốn có thêm một đứa con gái đau khổ vì mình.

Chương 48: Càng buồn lòng về Huyền, càng nhớ tới những kỷ niệm lạ lùng đã có với người yêu cũ, với Ốc, với những cô gái khác...

***

Trên đường về, ngang qua hiệu tạp hóa, mình dừng xe lại. Huyền hỏi mua gì à anh? Mình bảo đợi anh tí, rồi vào mua mấy bịch sữa tươi, tất nhiên là cho nàng. 

- Em nhớ uống thêm sữa nha, dạo này nhìn em hơi gầy đó. 

Nàng cúi đầu im lặng rồi khẽ thở dài. 

- Anh mua cho em à? 

Mình gật, rồi đi tiếp. 

Chạy chầm chậm ngang qua sông Ngàn Phố, gió lạnh, nàng vòng tay ôm chặt lấy mình. Bất chợt có chút gì đó nôn nao khó tả. 

Xe vừa tới chân cầu, Huyền khẽ giật giật vai áo, bảo, anh đứng lại em nói một chút được không? Uhm, cầu tràn. Chỗ này đây, chính trên chiếc cầu này cách đây chưa lâu, trong cái đêm tuyệt vọng nhất mình đã dừng xe đứng lại rất lâu, thầm nhủ lòng sẽ không bao giờ để bất cứ đứa con gái nào làm khổ mình thêm một lần nữa…

- Lạnh lắm thôi mình về đi em! 

- Anh không muốn nghe em giải thích à, anh Hoàng? 

- Nếu việc đó khiến mình đến được với nhau thì anh sẽ nghe.

- Hoàng! Anh trở nên lạnh lùng với em từ khi nào đó? Em phải làm gì để anh thực sự hiểu mình đây? Em không muốn, không muốn mất anh mà… 

Nhìn nàng lúc ấy thảm thật, tự nhiên đâu đó hiện lên hình ảnh mình trong đêm ê chề rời gót khỏi nhà ex. Hình như hôm đó mình đã tu cả cốc rượu ở quán cháo đêm trên đường Khương Đình, trước khi quẳng cái túi chứa đầy kỷ niệm của hai đứa thuở còn mặn nồng. Sau đó về phòng trọ đóng cửa khóc như đứa trẻ con (bị thằng khác cướp mất kẹo). 

Cái cuộc đời này, chắc ex sẽ không bao giờ biết rằng, ở một nơi đâu đó, có một đứa điên khùng vẫn nhớ đến mình trong những lúc đời chán sống nhất. 

- Em biết không, anh vẫn rất yêu em mà. Rất yêu… 

Mình ôm lấy nàng vỗ về, vì không muốn có thêm một đứa con gái đau khổ vì mình. Như chính mình từng đau khổ, dằn vặt vì một đứa khác.

… Huyền nói rất lâu, thi thoảng mình khẽ ừ để nàng biết những gì nàng đang nói không phải để gió cuốn đi. 

Hóa ra trước khi quen mình, Huyền đã có một cuộc tình khá đẹp với một cậu chàng xã bên. Nhưng rồi khi sắp sửa nghĩ tới chuyện cưới hỏi thì đùng một cái, gia đình chú kia bắn tin rằng 2 đứa không hợp tuổi. Huyền chết đứng như Từ Hải khi hay tin. Kể từ đó nàng gần như suy sụp hẳn, niềm tin vào đàn ông từ dương vô cùng xuống âm vô cùng (hèn chi ngay từ buổi gặp đầu tiên mình đã lờ mờ đọc ra điều gì đó buồn buồn ẩn sâu trong mắt nàng). 

- Rồi em gặp anh trong một hoàn cảnh mà em không ngờ tới. Sau lần trò chuyện đầu tiên, lúc anh ra về, em hoang mang sợ rằng anh sẽ không liên lạc lại với em nữa. Vì cách nói chuyện của anh với em rất vô tư, hồn nhiên (giả nai đấy) không có ý gì muốn tán tỉnh như nhiều người em đã gặp (chiện, ai lại đi so anh với đám giai làng)… Thật sự anh đã mang đến cho em rất nhiều hy vọng vào lúc em đang cố gượng dậy sau lần đổ vỡ đó, thằng Ngọc cũng quý anh lắm, hắn tâm sự với em rất nhiều vì hắn nói hắn hiểu tính anh, ngang ngang nhưng trải đời… Em không biết anh ngang kiểu chi, chỉ thấy ở anh sự ấm áp và gần gũi như thế em đã quen anh từ lâu… 

- Anh hiểu cả rồi, đừng nói nữa… mệt lắm. Đứng đây lâu thiên hạ nhòm vô lại đàm tiếu linh tinh. 

- Em nghìn lần xin lỗi anh, em xin lỗi… Mọi chuyện đang xảy ra bây giờ anh cũng đã biết, em không thanh minh điều gì… Mà em chỉ muốn anh hiểu rằng thật sự em yêu anh… nhưng… em không thể làm gì hơn để giữ được anh… 

Giọng nàng lạc hẳn, hình như sắp khóc đến nơi. Trong lòng tự nhiên trống rỗng vãi. Không phải bây giờ mới thấy con gái khóc trước mặt mình. Hồi năm ba đại học, lúc ấy mình ngạo mạn và hiếu thắng lắm. Quanh mình luôn có vài em để lựa chọn. Một bữa điên điên (thật ra hồi đó khi nào mình chả điên sẵn) kêu một em đang thích mình ra vườn hoa ký túc "tâm xự". Hai đứa ngồi đối diện trên một ghế đá (lúc đấy mùa đông, giời lại mới mưa xong ướt hết cả quần, vừa ướt vừa lạnh). 

Mình hỏi: 

- Hương (nàng tên Hương) anh hỏi thật em nhá? 

- Dạ. 

- Em phải nói cho thật lòng, nghe chưa? 

- Dạ, em luôn thật hết lòng với anh mà. 

Mình đằng hắng rất long trọng:

- Hương có yêu anh không? 

Nàng như chết đuối vớ được cọc (vì hỏi "dư lày" là sắp tới màn tỏ tình rồi đây, nàng đang rất mong nghe điều ấy, mình biết thừa). 

- Có. 

- Em nói to lên nào, anh chả nghe gì cả. 

- Có ạ! 

- Còn anh, anh không yêu em! 

Nghe xong thì con bé khóc rống lên, khóc tu tu, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt. Mình hả hê lắm, đắc thắng lắm. Vì đơn giản là rất thích một đứa con gái phải vật vã, khổ sở vì mình (như mình từng nhục nhã vì đứa khác). Khi ấy cho như thế là bất cần, là máu lạnh, là ngông cuồng chả giống ai (mà mình lại luôn thích khác những thằng còn lại).

Hậu quả sau đó là em nó quay sang yêu ngay thằng bạn thân nhất của mình. Rồi thi thoảng gặp lại, thấy nàng đẹp hơn trước, vẫn chào hỏi mình vui vẻ, đêm về thở dài trách mình ngu không để đâu cho hết. Vừa ngu vừa ngông cuồng. Và đó cũng là một món nợ không bao giờ mình trả được (mình vẫn mong ngày nào đó gặp lại để được cúi mình nói câu "Anh xin lỗi em" trước nàng)… 

- Mình về nha, muộn rồi! 

- Dạ. 

Huyền co ro trong cái áo khoác lùng nhùng của bố, nhìn thương lắm. 

- Hoàng, đừng giận em nha. 

Mình cười như mếu, bảo rồi rồi. Giận thì anh đã đẩy em xuống sông rồi, he he. Ngày mai trang Hà Tĩnh online tha hồ giật tít "Hận kẻ bạc tình, giai làng đẩy người tình xuống sông Ngàn Phố". Trong bài viết sẽ trích lời vài thằng hàng xóm của mình, đại ý: "Anh ấy bình thường là một người rất hiền lành bla bla", hoặc "Tôi hết sức bàng hoàng khi hay tin anh ấy gây ra thảm kịch…" rồi lĩnh củ rưỡi nhuận bút. 

- Anh khi nào cũng đùa được là sao nhỉ? Hihi… Không trách gái hay theo… 

- Có ai đâu? 

- Ốc hồi nãy đó. 

Nhắc đến Ốc chợt giật mình nhớ tới cuộc hẹn lúc nãy, thôi lên xe về. Bữa nào bẻ ngô nhớ rủ anh sang ăn ngô luộc nha, ngô bên em ngọt thật đó… Thôi về.

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm