BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Chương 37: Vụ khám bệnh khiến chân run bần bật, tưởng chừng chỉ vài năm nữa là “đi”

Thôi xong đời rồi, u xương nếu không nhầm thì chắc chết. Thọ thì vài năm, ngắn thì vài tháng. Đất trời chao đảo hoa hết mặt mũi.

Chương 36: Trước những lời đanh thép, xé toạc tình cảm lứa đôi của mẹ nàng, mình đành buông tay...

***

Trên đường về lòng ngổn ngang trăm mối. Đường mờ mờ, ảo ảo, giá có trận mưa thật to nữa thì rất hợp tâm trạng nhưng mưa lúc chiều rồi còn đâu. Ngang qua cầu tràn, dừng lại nhìn nước trôi lững lờ dưới sông. Tựa vào xe, thấy đời nát như tương đang vẫy gọi. Nghĩ: thế là hết rồi, không còn gì để mà bấu víu vào cuộc sống vốn đã tẻ nhạt này nữa. Tất cả quay lưng lại với ta kể cả những điều đơn giản nhất mà ai cũng có. Thấy gió se se thổi qua má, mắt cay cay và ướt nhẹp. Hình như đứng một lúc nữa sẽ có nước mắt. 

Thôi về thôi, đã bao lần mình trải qua cảm giác thế này nhưng cuối cùng có khá hơn được đâu. Dừng lại thứ cảm xúc giữa đường giữa chợ này mới được, nó khiến mình yếu đi mà chả giải quyết được cái gì cả… 

Mấy hôm mệt vì đau cái răng khôn mọc lệch. Đêm, húp bát cháo xong nằm thẳng cẳng nghe nhạc, rồi thẳng cẳng ngủ lúc nào không biết. Sáng ra vẫn nghe ca sĩ đang tiếp tục điệp khúc não mề: "Em là ai cho ta đợi chờ, mong lại thấy em trong cơn say…" từ cái điện thoại ghẻ để đầu giường mà đêm qua bật cho nó rên dễ ngủ. 

Ăn sáng xong bà già bảo, đi khám coi sao, chứ để thế nhìn mặt mi nhăn nhó phát khổ. 

Ừ thì đi. Răng gì mọc ngu mà bày đặt gọi là răng khôn, đau kinh khủng luôn. 

Lóc cóc đi ra viện. Chụp X quang xong, bà bác sĩ đưa tấm phim lên ngó ngó rồi phán một câu làm mình đứng tim. 

- Cháu lại đây! Trên phim, ở vị trí dưới răng số 8 cô nhìn thấy một vết trắng, nghi là… u xương. 

Nghe hai chữ u xương mà chân run bần bật. Thôi xong đời rồi, u xương nếu không nhầm thì chắc chết. Thọ thì vài năm, ngắn thì vài tháng. Đất trời chao đảo hoa hết mặt mũi. Hổn hển hỏi lại. 

- Bao nhiêu % là u xương hả cô? 

Bà bác sĩ nhìn tấm phim lần nữa rồi cao giọng, à cô đang nghi thôi, vì thấy chỗ này có màu trắng giống như xương, cháu muốn biết rõ thì nên xuống tầng dưới chụp CT cắt lớp mới kết luận được. Chụp rẻ thôi, có bốn trăm! 

Lúc ấy tuần hoàn não chắc không hoạt động nghiêm túc nữa, mình đi xuống phòng chụp CT theo gợi ý của bà kia. 

Ra gần đến cửa nghe bà này gọi điện xuống cho người phụ trách chụp CT về trường hợp của mình. Chân muốn khuỵu xuống cầu thang. 

Vào phòng chụp, leo lên cái bàn trắng tinh, trên đầu là cái máy chụp to như miệng cống thoát nước, cứ xoay tròn nhìn phát ghê. Xong, tay kỹ thuật bảo anh ra ngoài đợi chút. 

Mình lò dò và thất thểu đi ra hành lang. Ngoài hành lang bệnh nhân đi lại tíu tít. Tựa vào cửa sổ nhìn xuống đường. Tiếng bà bán bánh mì chửi ai đó hỏi rồi không mua làm bà ế không bán được hàng; tiếng chị lao công cười rinh rích vì hôm qua trúng đề; một đôi chòe đất đuổi nhau trên cành lộc vừng… Chao ôi, những âm thanh và hình ảnh quen thuộc hằng ngày sao lúc này, khoảnh khắc này có ý nghĩa đến thế? Nó gợi lên cảm giác thèm sống như Chí Phèo thèm lương thiện lúc tỉnh dậy trong cái chòi canh cá ven đường. 

Mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc yếu lòng đó. Tất cả dường như đang chấm hết từ từ. Chỉ lúc nữa thôi, tay bác sĩ sẽ gọi mình sang phòng khác rồi vỗ vai an ủi: "Chia buồn với em nha, về nhà ăn uống, sống thêm được ngày nào thì hay ngày đó em ạ…". Xong đút tọt 400 ngàn của mình vào túi quần mà không cần vào sổ. 

Nhưng bây giờ thì vẫn phải đợi kết quả. Trong lúc đứng đợi vật vờ, nghĩ thế nào bèn gọi điện cho Ốc. Chắc sợ cảm giác cô độc quá. Thèm một bàn tay, thèm cái ôm, thèm một câu tếu táo vui vui để hy vọng rằng: mình không thể chết được dễ dàng như vậy! Mình bảo đến đây luôn được không? Anh đang ở viện. Ốc ngạc nhiên, hỏi han một lúc rồi bảo em đang bận việc. Có gì mà cần em đến thế? Khám thai à? Hihii… Mình bảo không đùa đâu, không đến thì thôi. Không cần nữa! 

Cuộc đời, lúc bế tắc tuyệt vọng nhất rà danh bạ không có lấy một ai đủ chất lượng để tìm chút hơi ấm dù là mong manh nhất. Huyền! Rốt cuộc cũng như cơn mưa ngang qua. Như một bài hát sến sịa nghe lúc đau lòng mà thôi. 

- Mời bệnh nhân Hoàng vào nha! 

Giật bắn mình. Đẩy cửa vào. Tay kỹ thuật viên đưa mình tấm phim. Mình lắp bắp hỏi không ra hơi nữa:

- Có… có… có sao không anh? 

Gã này mặt lạnh như tiền, bảo:

- Trường hợp của anh bác sĩ Xuân đã trao đổi điện thoại với bác sĩ khoa răng hàm mặt rồi, anh lên đó nha. 

Kiểu này là toi tôi rồi. Chắc nghiêm trọng rồi. Mình vẫn dai như đỉa:

- Nhưng… có sao không anh??? 

- À không sao anh nha, bình thường nha! 

Nghe xong câu ấy mà run hết cả người vì vui. Ôm gã phát rồi cầm tấm phim bước nhanh ra cửa.

- Ơ, anh chưa nộp tiền!

Ái chà, trong những giờ phút xúc động như này mà gã vẫn tỉnh táo thật, tài thật! Thảo nào được biên chế ở bệnh viện. 

Vừa đi ra thì thấy Ốc bước vào từ nhà xe. 

- Sao huynh? Khám gì đó? 

Ốc mặc quả quần bò, áo phông đen nhìn đầy sức sống.

- Tưởng không đến? 

- Mắc việc thật, nhưng nghe giọng anh hổn hển em tưởng bị tai nạn gì… 

- Uhm, ông suýt thì tèo đây này! 

- Tèo mà còn đứng được đây à? Hay… hihi đưa em nào đi siêu âm… hihi. 

Mình kể qua loa mọi chuyện, nàng cười như điên, bảo đồ nhát chết rồi mở phim ra xem. - Hiii… chụp lên nhìn như răng… chó anh nhỉ! 

Bực thật, cơ mà công nhận nhìn cái hộp sọ đầy răng với xương trong phim giống mõm chó thật! Rồi hai đứa khoác tay nhau lên phòng nhổ răng. 

Ốc bảo, thế là anh bị thịt mất 400 ngàn tiền ngu rồi. Bài này em lạ gì, bác sĩ bây giờ toàn rung bệnh nhân rồi bắt họ chụp chiếu để lấy tiền thôi. Nhổ răng xong, mình ôm cái má sưng vù lảo đảo đi ra. Ốc dìu một bên cho bớt choáng, ra cổng nàng mua cục đá bắt chườm vào. Đau lắm! Lên xe, ngồi sau lưng nàng cảm giác bình yên hẳn mà không hiểu vì sao…

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm