BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

47 Chia sẻ

Chương 36: Đối đầu với mẹ vợ hờ trong sự tẽn tò

Mặt mình lúc ấy tẽn tò vô cùng, không biết giấu vào đâu cho hết ngượng. Vừa ngượng vừa phải gồng mình lên nói những câu pha trò tếu táo chả đâu vào đâu.

Chương 35: Đang hào hứng mừng rơn thì mẹ nàng gọi điện, từ sau cuộc điện thoại đó, dường như mình cũng không còn nhìn thấy ánh sáng cho cuộc tình này nữa.

***

Vào nhà. Mẹ nàng đã đợi sẵn với đĩa trầu và ấm nước chè mới om còn nóng. Huyền đang rửa bát lách cách ngoài giếng. Dưới nhà có mấy người nữa, chắc đang nói chuyện thời sự thế giới. - Ngồi đây uống nước cháu!

- Dạ. Gia đình ăn cơm chưa cô?

- Mới ăn xong. Dưới đó mưa không cháu?

- Dạ, lúc chiều có mưa, giờ cũng tạnh rồi ạ!

Đấy, cứ phải đưa đẩy chuyện thời tiết một lúc mới tự nhiên được. Vừa lúc đó bố Huyền và một người đàn ông nữa bước lên, mẹ nàng giới thiệu đó là chú ruột nàng. Lại quanh co thăm mất một lúc nữa… Mình tranh thủ làm miếng trầu cho đỡ căng thẳng. 

- Ông cho ti vi nhỏ tiếng lại chút! 

Mẹ nàng ra lệnh. Tiếng pháo khai nòng đã bắt đầu chăng? Bố nàng loay hoay tìm cái điều khiển, nhưng tìm mãi chả thấy, bèn tiện tay tắt phụt ti vi rồi lẩm bẩm "Nói điếc cả tai". 

- Cháu uống nước đi! Mà cháu tên gì nhỉ, nói mấy lần rồi mà rành quên? Tên Hoàng nhỉ?

Gì mà dìm hàng nhau thế? Mình cũng có tật ghét đứa nào là toàn giả vờ quên tên, nhưng tế nhị hơn này nhiều. 

- Dạ, Hoàng ạ!

- Ừ. Cháu làm nghề gì nhỉ?

- Dạ, trông kho vật liệu linh tinh thôi cô.

- Lương lậu thế nào? Có đủ ăn không cháu?

- Dạ, hai triệu tám, gần ba triệu.

- Không ăn thua lắm nhỉ… 

Cái câu "Không ăn thua lắm nhỉ" được kéo dài và tương đối gằn, nghe như lời chia buồn sâu sắc xoáy vào tim người nghe, mình lại thuộc dạng nhạy cảm vặt mới đau em. Mặt mình lúc ấy tẽn tò vô cùng, không biết giấu vào đâu cho hết ngượng. Vừa ngượng vừa phải gồng mình lên nói những câu pha trò tếu táo chả đâu vào đâu, cốt để mẹ nàng thấy mình không đến nỗi chết vì đói với mức thu nhập khủng ấy. 

- Mà làm ở đó thì làm những việc gì nhỉ? 

Lại chạm vào nỗi đau rồi. Lần này thì mặt mình thực sự dày lên, không cần giữ kẽ, mình bảo dạ chủ yếu sáng đến sắp xếp vật liệu, vào sổ hàng ra hàng vào. Trưa không muốn về thì gọi suất bún chả, ăn xong gọi tiếp ly trà đá, rồi nằm vật vờ trên tấm phản góc phòng, ngủ một giấc lẫn lộn… rồi đợi tới chiều. Chiều hết giờ thì về. Rồi đợi cuối tháng nhận 2 triệu 8… 

- Thế tiền đâu mà lấy vợ, tiền đâu mà nuôi vợ con?

Mẹ nàng ngao ngán chốt hạ. Mình cười nhạt toẹt coi như đánh trống lảng, trong đầu phục lăn những thằng không có tiền mà chém gió về tương lai, vận hội, thời cơ phía trước… như sắp sửa giàu đến nơi. Mình thì chịu, không xơi được món bánh vẽ ấy, vì lúc bốc phét nó cứ ngượng ngượng thiếu tự nhiên và thuyết phục. 

- Như này cháu ạ!

- Dạ.

- Con Huyền nhà cô cũng đến tuổi xây dựng gia đình rồi…

- Dạ.

- Cha mẹ thì ai cũng muốn con cái mình tìm được tấm chồng tử tế, công việc đàng hoàng… Gia đình cô thì mới biết cháu với Huyền có đi lại sơ qua, nhưng có lẽ Huyền chưa nói với cháu chuyện hắn với anh…  (anh yên tâm đê).

- Dạ có nói qua rồi ạ.

- Ừ, anh đó là chồng chưa cưới của con Huyền đó!

Nghe tới câu này mình đơ người ra, họng nghẹn lại không nói được câu gì nữa… Vừa lúc đó Huyền bước lên.

- Con này là dại lắm, cứ nghe anh nào nói năng hay hay, dẻo dẻo là thích chứ có biết gì đâu. 

 Mẹ nàng đá ngay quả bóng sang con gái nhưng cũng khiến mình nóng bừng mặt…

Ngồi đá qua đá lại chán chê, rốt cuộc chốt lại thế này: Chuyện của mình với Huyền gia đình không cần quan tâm, vì đó chỉ là cảm xúc tức thời, rồi sẽ hết. Cái chính là thông báo mình biết gia đình Huyền với nhà gã kia đã chính thức nói chuyện người lớn với nhau, chỉ chờ ngày đẹp nữa là tiến hành lễ cưới. Mình nghe ù ù cạc cạc nhưng cũng gật đầu như bổ củi ra vẻ đang tiếp thu. Huyền ngồi trong góc, thi thoảng đằng hắng muốn cắt ngang lời mẹ thì bị đì ngay "Mi thì biết gì, để tau nói à nghe…", nên nàng có đó mà cũng như không, buồn! 

- Mà ở thị trấn thì thiếu gì con gái, sao không hỏi dưới đó cho gần? 

Ông chú nàng không nói thì thôi, đã mở miệng là toàn hỏi những câu cắc cớ không biết trả lời kiểu gì. Định bảo, à thì do duyên số quyết định chú ơi, kiểu bụt chùa nhà không thiêng đó chú – nhưng nhìn cái mặt lão không tôn trọng nổi nên mình quyết định cười khẩy cho qua. 

- Cháu nghe rõ cả rồi chứ? 

- Dạ. 

- Ừ, nhà cô không thích ngăn cấm bạn bè của con cái. Nhưng trường hợp của cháu… tế nhị quá. Cháu thường xuyên qua lại… làm mọi người hiểu lầm, rồi chồng chưa cưới của con Huyền đâm ra khó xử, hắn mà bức xúc làm ầm lên thì nát hết. Nên thời gian này cháu đừng sang đây nữa thì tốt hơn, tránh phiền hà rắc rối không đáng có… 

Ông chú Huyền bắn bi thuốc lào, phả khói um tùm rồi chép miệng. 

- Con gái có nơi có chỗ rồi thì thôi, chớ đến lúc ghen tuông rồi đập chắc, chém chắc… là không hay đâu! Chi bằng biết trước để mà tránh… 

Mình chả hơi đâu mà nghe nữa, ngả người châm điếu thuốc mơ màng. Ông chú thấy thế liền thò tay bảo.

- Thuốc gì đó? Ngựa à? Ngựa thì tui xin điếu hút cho thơm. Rồi lão rút một điếu cắn môi, một điếu nữa dắt lên tai, bảo:

- Tí về nhà hút cho dễ ngủ.

Lần đầu tiên mình thấy kết luận rằng hút thuốc dễ ngủ, suýt phì cả cười. Bố nàng nhìn nhìn, xong hỏi:

- Thuốc này mấy nghìn một bao thế?

Lão chú ề à:

- Mười tám, hai mươi nghìn gì đó. Lương 2 triệu 8 mà hút sang gớm nhỉ!

Lúc ấy mình chỉ buồn cười, tuyệt nhiên không tức giận gì. Bậc quân tử không vì tiểu khí mà làm hỏng việc lớn, câu củ chuối này mình luôn nhớ láng máng trong đầu. Giờ thì chả có việc gì lớn để mà hy vọng nữa, nhưng đôi co hơn thua nhau ba tấc lưỡi trong hoàn cảnh này, khung cảnh này… vốn không hợp với tính mình nữa rồi. Nên nhìn bên ngoài có thể tạm kết luận mình thuộc dạng khù khờ, ít tranh luận, chỉ lấy võ cười làm bài tủ. 

 Nấn ná một lúc, đồng hồ chỉ 10 giờ. Mình xin phép ra về thì gặp Ngọc ngoài ngõ, nó khoe được lưng giỏ nhái, giờ vào làm thịt, rán lên ta uống rượu. Mình bảo để bữa khác, muộn rồi anh té đây, với cả đang có việc ở nhà. 

Soi đèn pin vô mặt mình, có lẽ ngó thấy thái độ không ổn lắm, nó trợn mắt. 

- Ai nói gì anh à? Có chuyện gì à? Sao nhìn u ám thế??? 

Mình bảo không, anh hơi buồn ngủ. Vừa lúc đó Huyền đi ra nên Ngọc lầm lũi bước vào trong sân. Mình bảo em vào nhà đi, không mẹ nói đó, anh về đây! Nàng nắm lấy tay mình, lắc lắc định nói gì nhưng không thốt ra được.

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm