BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Chương 34: Tiếng nước trong phòng tắm cứ róc rách như trêu ngươi kẻ si tình

Khi yêu người con gái kính phục người đàn ông về sự hiểu biết. Khi sống với nhau người con gái khinh nhờn người chồng vì sự hiểu biết ấy không thể biến được thành tiền đủ để nàng đi chợ mỗi sáng.

Chương 33: Đưa nàng về nhà mà mấy thanh niên hàng xóm cứ rập rình từ ngõ ngó vào, bình luận đủ thứ... 

***

Vào bếp, Huyền hỏi:

- Mấy đứa đó nói gì vậy anh?

Mình lạnh mặt bảo à chúng nó khen nhìn em hiền với cả siêng năng. Huyền bảo phét, nói gì em nghe cả rồi! Hai đứa dọn mâm ra ăn vì nhà chưa ai về. Huyền gọi điện cho bố bảo đang ở nhà bạn gái chơi, chiều hết nắng mới về, bố yên tâm ạ! Nàng khen cơm dẻo, chứ không cứng đơ như gạo nhà em hay ăn. Mình nghe xong thấy tồi tội...

Ăn xong 2 đứa pha cà phê uống, nói chuyện phiếm được một lúc rồi cãi nhau, mặt nặng mày nhẹ như bao đôi tình nhân khác vẫn thế. Xong làm lành, lại ôm nhau, rủ rỉ chuyện phiếm, trêu chọc... rồi lại quay sang cãi nhau. Tình yêu ở quê là vậy. Đơn giản, nghèo màu sắc và ít sóng gió (vì chưa kịp chán nhau, chưa kịp "hay ho" đã kết thúc bằng một lễ cưới cập rập). Thi thoảng cũng có đôi trục trặc, nhưng trục trặc vì những lý do thực tế hơn là có những sóng gió, chìm nổi mang màu sắc lãng mạn. 

Như tình yêu của mình và Huyền, nếu không biết cách bày vẽ thêm chắc sẽ lại dập khuôn theo nhưng giai làng, gái làng khác, nhạt nhẽo vô cùng. Đó là những buổi tối điểm danh tại nhà bạn gái. Bắt đầu mài mặt từ 7 rưỡi tối, uống vài cốc chè xanh, xem như chó xem tát ao dăm mẩu quảng cáo không lo táo bón, thuốc ho cho người Việt, rồi ngây mặt nghe những tên ăn tục nói phét, thể hiện tầm văn hóa bậc cao của các cử nhân tốt nghiệp Trung tâm giáo dục thường xuyên; chốt lại cuối buổi thằng nào ngồi dai và lỳ nhất là thằng ứng cử viên sáng giá cho chức con rể nhà đó!

Hoặc là kẹp nhau trên xe máy, lượn lờ từ cầu Phố xuống nhà thờ rồi rẽ sang cầu Ngàn Phố mới. Đứng nửa tiếng trên cầu hít bụi, đồng thời vác mặt cho đèn pha xe khác dọi vào, xong ghé vào cái quán nhân trần đá ất ơ nào đó, nói dăm câu vô thưởng vô phạt, chào đứa này, hét tên đứa khác tí rồi... về.

Kết thúc một buổi tối cực kỳ hoành tráng và lãng mạn của một đôi uyên ương phố huyện!

Xế trưa nhà vẫn chưa ai về, mình bảo để anh chạy ra đầu ngõ mua hộp sữa chua về ăn. Con mụ bán hàng mân mê tờ 20k mãi không đút vào ngăn kéo, mắt hấp háy bí hiểm, chắc câu giờ với mình đây. 

Đúng như dự đoán, lại hỏi về Huyền của mình. 

 - Con đó có phải tên Huyền không? Con ông Tiến bà xuân trên bến lội không?... Thế thì biết rồi đó, trước nghe nói theo thằng Duy, sau không biết sao bị thằng đó đá... Nói chung là cũng lăng nhăng lắm! 

Mình thuộc dạng miễn nhiễm với tin đồn, nhất là tin đồn về gái, nhưng nghe xong cũng tức anh ách. Ở quê cứ xác định quen và yêu một đứa con gái thì khỏi mất công thẩm tra lý lịch, vì điều đó đã có đứa khác lo hộ. Khi mà mình chưa kịp biết tên cha mẹ bạn gái thì hàng xóm đã update tình hình, biết bố "con đó" nghiện rượu gia truyền mấy năm, mẹ nó mỗi khi trở trời hắt hơi mấy phát, bà ngoại chiều đến hay đánh bóng chuyền với ai... tiếp theo sẽ là một file khuyến mại đính kèm bao gồm tiểu sử các cuộc tình đã qua của đứa con gái "chơi bời" đó...

- Thế mi yêu cho vui hay là xác định lâu dài đó Hoàng? - Con mẹ này vẫn không buông tha.

- Văn nghệ thôi, nhưng mà sao à?

- Ừ, văn nghệ thì được. Tưởng mi xác định...

Đấy, ngay cả việc lấy ai, chọn ai để làm vợ cũng đã có đứa khác lo hộ ta, sướng thế không biết! Mình cầm mấy hộp sữa chua mà như Trần Quốc Toản vân vê quả cam trong tay, suýt nữa thì bóp nát nhưng nghĩ tiếc 18k nên thôi! ... 

Hai đứa ăn sữa chua với xoài xanh. Không đút cho nhau vì già rồi, nhìn cải lương lắm. Huyền trầm trồ mãi với bức tranh do ex vẽ tặng mình treo trên tường. Chị ấy tài thật, giỏi thật. Vẽ đẹp ghê! Anh có tiếc khi 2 người không lấy được nhau không? Mình bảo cũng hơi tiếc tiếc. Huyền nghiêm mặt bảo tiếc quá đi chớ, chị ấy giỏi thế mà, không bù cho em, gì cũng dốt cả!

- Nhưng có khi dở dở dang dang lại tốt hơn, vì lấy nhau rồi ở với nhau lâu có khi chị ấy lại vỡ mộng với anh thì dở ẹc (mình nói rất thật).

- Sao lại vỡ mộng?

- Cuộc sống cơm áo gạo tiền không đơn giản đâu em. Khi yêu người con gái kính phục người đàn ông về sự hiểu biết. Khi sống với nhau người con gái khinh nhờn người chồng vì sự hiểu biết ấy không thể biến được thành tiền đủ để nàng đi chợ mỗi sáng.

- Hic, nghe anh nói bi kịch quá.

- Uhm, bởi anh tự biết trong mắt người khác mình đang đứng ở khoảng nào. Xét ở góc độ nào đó thì anh là một kẻ thất bại. Tình yêu, sự nghiệp và cả những mối quan hệ... với anh đều ở mức làng nhàng, không đủ để to mồm mỗi khi họp lớp chứ chưa nói đến là chỗ dựa cho ai đó!

- Ôi Hoàng... chưa khi nào thấy anh nói với em như này cả...

- Chết, có thể anh say sữa chua mất rồi, lảm nhảm quá à?

- Không phải! Mà em thấy anh suy nghĩ khác với những điều anh hay thể hiện.

- Ờ, em cũng sẽ phải nhìn anh bằng đôi mắt của người khác thôi. Một người bình thường dễ lẫn vào đám đông. Một đứa ngồi ở quán nước đầu bến xe huyện từ sáng đến trưa không ai mặn mà, một đứa bỗng dưng chuyển sang làm nghề xe ôm cổng chợ cũng không khiến ai thắc mắc... Nói tóm lại nếu em thực tế thì em sẽ phải chọn người khác, ví dụ như...

- Thôi anh ơi... Em không muốn anh Hoàng như em đang thấy. Đừng làm em buồn...

- Tại bữa nay anh điên điên, em đừng chấp!

- Ừ điên thật đó, thôi nằm xuống em bóp đầu cho, toàn nói linh tinh gì đâu...

Ôm nhau một lúc, nàng đẩy mình ra bảo khiếp người em mồ hôi chua lòm mà anh không thấy gì à? Mình cười, bảo không thấy gì, chỉ thấy phê, rồi đưa cho nàng cái áo phông (mà mình hay mặc đá bóng). Huyền nhíu mắt:

-  Tắm á?

Mình ừ, tắm át, nhà có ai đâu mà sợ. 10 phút trôi qua, trong nhà tắm vẫn tiếng nước róc rách như trêu ngươi. Mình gõ gõ cửa hỏi:

- Xong chưa? Nàng nói vọng ra, giọng nhấm nhẳng:

 - Chưaaa. 

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm