BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

49 Chia sẻ

Chương 31: Màn hạch sách đêm hôm của mẹ nàng và tình địch

Vùng tay mình ra như bị điện giật, nàng quay đầu bước vội vào trong. Chắc lát nữa to chuyện rồi đây…

Chương 30: Cuối cùng cũng "cưa" được nàng rồi! Đã được ôm, được hôn, nhưng lại chưa qua "cửa ải" mẹ nàng. Khổ rồi, ai mà ngờ được mẹ nàng lại đứng về phe tình địch một cách tuyệt đối như thế này chứ!

***

… Mẹ Huyền săm soi mình như vật thể lạ trên trời rơi xuống. Cái nhìn của cán bộ Kiểm sát viên với bị can thì đúng hơn vì có lẽ chưa biết sắp phải luận mình tội gì cho thỏa đáng.

- Hai đứa vừa đi đâu về đó? - Cán bộ hỏi.

Mình khoanh tay trước ngực, nở nụ cười tươi như hoa ngũ sắc:

- Dạ, đang lòng vòng sang nhà cậu Huyền coi làm hương thôi ạ.

Cán bộ nhả vội miếng trầu đang nhai dở, đưa tay quẹt mép rồi nhấm nhẳng:

- Có gì ngồi nhà nói chuyện được rồi, đi đâu đêm hôm… Lần sau không được thế nữa.

Mình im lặng và ngoan ngoãn một cách hậm hực nhận thẻ vàng cảnh cáo đầu tiên.

Mò xuống nhà bếp, thấy chú Việt đang rang lạc, thằng "cứ yên tâm" cùng 2 trai làng ngồi cạnh chai rượu với mấy cái chén. Chú Việt thấy mình vào bèn bảo à đi đâu từ nãy đến giờ? Ngồi đây làm chén cho ấm dạ, lạnh nhỉ!

Chưa kịp trả lời thì "cứ yên tâm" chêm ngay vào:

- Bác rút kinh nghiệm đừng đưa Huyền đi linh tinh nữa nha, em là em nói thế thôi, bác mới quen Huyền nên chưa biết bọn em…

Bọn em làm sao chú nói tiếp đi? Máu nóng bốc lên não nhưng đôi co với chú ở đây mất khách quá, nên chỉ mỉm cười nửa miệng bảo:

- À anh xin lỗi vì anh mới đến nên chưa biết chú có cái quyền đó. Có gì để lát anh hỏi lại Huyền coi.

Bạn í nhìn đi chỗ khác, bảo anh không phải hỏi đâu, bọn em quen nhau lâu rồi. Hê, câu này giàu ẩn ý. Tóm lại anh tạm hiểu chú là người yêu thâm niên của Huyền, anh không được phép "rủ đi linh tinh".

Với tay nhón miếng trầu trên đĩa (của mẹ Huyền mời khách đây) bỏ miệng nhai bỏm bẻm cho ra dáng lão nông tri điền, mình e lệ bảo:

- Khổ quá, anh cũng có muốn đi linh tinh đâu. Thế mà Huyền cứ rủ bằng được. Thôi có gì để anh kêu Huyền ra quán triệt lại lời chú dặn mới được!

Chú Việt nghe vậy bật cười khành khạch, 2 anh giai làng cũng cười theo rất chi trêu ngươi. Chàng "cứ yên tâm" lảm nhảm thêm vài câu vô nghĩa nữa rồi ngồi thừ ra (chắc đang cáu mình lắm đây). Lúc này mình mới để ý kỹ, hóa ra chàng, chú Việt và 2 giai kia đã kịp làm một độ nhậu từ trước, chắc đang uống dở thì dừng lại rang lạc để làm tiếp, vì thấy giọng chàng thoang thoảng mùi hồng xiêm còn chai riệu gạo còn lại một nửa. À, thảo nào khẩu khí chàng có vẻ húng tợn, nhịp điệu câu cú giật cục như đang remix.

Cuộc chiến tạm ngừng khi 2 anh giai kia chuyển sang bình luận bóng đá đêm qua. Anh tóc xoăn bảo, thằng Man đá đấm kém cỏi nhưng toàn gặp may, gặp Bác-xa là tắt hắn điện. Anh mái lệch tấm tắc, thằng Van-pơ-xi dứt điểm thôi rồi, nhất là bàn thứ 2 hắn vô-lê kinh thật. Bạn "cứ yên tâm" trề môi, cái bàn đó hắn "liệt vị" rồi, thằng trọng tài bênh Mờ-U coi mà muốn đập ti vi…

Đang rôm rả thì chú Việt đổ lạc ra đĩa rồi bảo thôi bọn hắn đá thế nào thì kệ bọn hắn, ngồi làm vài ly đã. Mà liệt vị là cái gì bay?

"Cứ yên tâm" giải thích, dạ tức là thằng tiền đạo đứng mắc màn dưới hậu vệ người ta. Chú Việt bảo à thế à, tau chỉ quan tâm bóng méo nên không biết mấy cái đó lắm.

Ngồi lai rai một lúc, mình uống lấy lệ 1 ly nhỏ, nhai mấy củ lạc rồi xin phép lên nhà trên uống nước. Huyền đang ngồi coi ti vi với mẹ. Thấy mình lên, mẹ nàng "ý tứ"… đi xuống nhà bếp (vẻ mặt đăm đăm không mấy thư giãn). Huyền hỏi anh nói gì với anh ấy mà nhao ầm thế? Mình bảo nói gì đâu, hắn cấm anh đưa em đi linh tinh. Nàng nhếch mép bảo có lẽ không phải chứ, thế nào là "đi linh tinh", vớ vẩn. Để em nói cho một trận mới được (nghe mà sướng tê người)…

Gần 10 rưỡi mình chào về, nàng ngó nghiêng coi có ai để ý không, rồi tiễn ra tận ngõ.

- Mai mốt xuống nhà anh chơi nha?

- Để em coi đã. Nhưng mà cũng ngại lắm.

- Hay để noel xuống nhà anh rồi mình đi chơi?

- Anh lên đón à?

- Ừ.

- Chưa chắc mẹ cho đi.

- Gì mà như gái cấm cung thế.

- Khi nào em kể anh sau, giờ em cũng không biết làm sao cả…

Hai đứa đứng ôm nhau một lúc, tiếng mẹ nàng vẳng ra:

- Con Huyền đâu rồi?

Vùng tay mình ra như bị điện giật, nàng quay đầu bước vội vào trong. Chắc lát nữa to chuyện rồi đây…

Đúng như mình dự đoán, về nhà chưa kịp lên giường thì nàng nhắn tin: "Em buồn lắm", gọi lại đã thấy tò tí te…

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm