BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

47 Chia sẻ

Chương 29: Để tán đổ được nàng cần phải có kỹ năng

Trong sâu thẳm lòng mình, liệu nàng có đặt mình và gã "cứ yên tâm" lên bàn cân không?

Chương 28: Cuối cùng Huyền chọn mình thay vì chọn gã tình địch kia. Lửa tưởng chừng đã tắt lại đột nhiên bùng cháy khiến bản thân tìm lại được chút tự tin...

***

Đứng trò chuyện một lúc, thấy hơi bất tiện, Huyền rủ vô nhà "uống nước" tiếp. Thôi, thận anh yếu lắm, uống nhiều nước khó chịu lắm. Mình tìm chỗ nào dạo loanh quanh cho nó… thoáng đi em.

Nàng ngẫm ngợi mấy giây rồi bảo, à sang nhà cậu em coi làm hương nha, gần đây thôi. Mình ừ. Hương với chả hoa, có cái khỉ mốc gì lạ lùng đâu, nhưng cứ có một chỗ để gọi là đi chơi đỡ phải ngồi nhà nghe song mẫu hỏi đi hỏi lại điệp khúc bên đó có biết ông Cường bà Dịu không… là ngon rồi.

Lối sang nhà ông cậu Huyền đi tắt qua vườn cây trồng toàn chanh, ngang qua cái ao mình kéo tay nàng bảo:

- Đứng nghỉ tí đã, lâu không đi bộ mỏi chân quá.

Phét nàng cho vui, cơ bản thấy không gian vắng vẻ êm đềm, nồng độ dê trong máu tăng đột xuất nên muốn tranh thủ tác nghiệp tí.

- Ở đây thoáng đãng nhỉ! (mắt xa xăm, như chỉ biết đến cảnh vật) 

- Ao này nhiều cá lắm đó, thằng Ngọc nhà em hồi trước toàn ra đây câu trộm. 

- Uhm, cái gì vụng trộm cũng thú vị không riêng gì câu. 

- Anh Hoàng biết bơi không? 

- Có, ngày xưa sinh viên anh đoạt giải ba cuộc thi "Vượt sông Tô Lịch" 

- Giỏi nhỉ. Sông đó rộng không?

Nghe nàng hỏi mà tụt cả hứng chém gió. Chán nhất là nói đùa với một đứa xong phải mở ngoặc thêm là tao vừa đùa đấy!

- Rộng lắm. Em có muốn biết tại sao lại có tên sông Tô Lịch không? 

Nàng gật đầu. Mình bảo thế thì ngồi xuống đây anh kể cho nghe, đoạn kéo tay nàng ngồi bệt trên vệ cỏ (chả rõ sạch hay bẩn nữa, kệ). Huyền đấm vai mình bảo anh rành khun ni (dịch ra: anh chỉ được cái khôn thôi).

- Anh nói đi, sao lại đặt tên sông đó là Tô Lịch?

Nàng cứ như người giời. Hỏi những câu không đúng… hoàn cảnh chút nào. Mình vòng tay ôm qua eo nàng, bảo đùa chứ giờ tạm thời anh không nhớ gì nữa, để lát về hỏi thằng Gúc gồ chấm Tiên Lãng rồi nhắn tin cho em sau nha. Nàng làm động tác co người lại nhưng vẫn để yên. Được 2 phút mình bỏ tay ra. Im lặng.

- Anh Hoàng…

Nàng lay lay đầu gối mình. Chắc nàng nghĩ mình đang thiền.

- Gì mà anh ngơ ngơ thế?

Mình không dám nói cho nàng biết là mình không ngơ. Khoảnh khắc này như một thằng vừa nhìn lại vé số và biết mình trúng giải đặc biệt. Nó cần phải tạm thời thoát nhanh ra khỏi trạng thái hồi hộp, nếu không nó sẽ vỡ tim trước khi chờ đến ngày lĩnh thưởng. Còn mình, mình đang cố giữ cho cái đầu thật lạnh.

- Có khi nào em chợt thấy nhớ anh không? (vẫn mắt nhìn xa xăm). 

Huyền im lặng mất vài phút. Mãi mới rụt rè nói lí nhí trong cổ.

- Nếu em nói… có thì anh có tin không?

Mình lắc đầu. Nàng xoay người nhìn thẳng vào mắt mình.

Tiếp tục im lặng trong 5 phút.

Bất ngời nàng nắm nhẹ bàn tay mình (hờ, tay con gái có khác, ấm lắm). Mình đưa tay nàng lên miệng thơm một cái (kiểu của mấy chú Tây) rồi nắm chặt (hết giẫy).

- Tay toàn chặt củi, thái rau lang… thô ráp lắm đó, anh hôn làm chi, hihi… 

- Đâu, anh thấy đẹp mà (chỉ sợ nàng hỏi "anh hôn tay mấy em rồi?" thì hỏng).

Ngồi nắm tay nắm chân nhau (à quên mình hôn trộm mấy phát lên tóc nữa, toàn mùi hương nhu) khoảng 20 phút thì nàng có tin nhắn. Mình không hỏi của ai, coi như không quan tâm cho lành.

- Anh biết ai không? - Huyền vẫn nắm tay mình.

- Không - Nói không nhưng trong bụng biết ngay ông tướng kia rồi.

Huyền ghé sát điện thoại cho mình xem tin nhắn. Ký tự viết bắt chước bọn teen teen nhưng đọc được hết.

"Em đang ở đâu? Anh quay lại mà không thấy em đâu cả. Em về đi".

Nàng nhìn mình ý hỏi làm gì bây giờ? Mình cười nhạt, lắc đầu (em muốn làm chi tùy em, anh không can dự)…

Huyền cố tỏ ra bình thản, nhưng bằng linh cảm và nghiệp vụ mình thừa biết nàng đang rối. Nàng bật tắt điện thoại, đút vô túi áo rồi lại lôi ra ngó nghiêng nhưng "không nỡ" nhắn tin trả lời (vì nể mặt mình).

Được mấy phút điện thoại nàng lại có tin nhắn. Đọc xong nàng chép miệng:

- Nhắn gì mà nhắn lắm không biết - rồi quay sang mình bảo - Nói sao bây giờ anh?

Mình cười nhạt:

- Bảo đang ngồi với anh Hoàng cho hắn … yên tâm. Chắc hắn sợ em đi một mình cảm lạnh đó! 

Nàng nhe răng cười bẽn lẽn rồi thì thầm:

- Hay là em tắt máy nha?

Mình lắc đầu bảo đừng, kệ nó.

Kệ nó, nhưng mình biết tỏng sau 10 phút nữa, nếu nàng không reply thằng ấy sẽ cuống cuồng gọi lại. Gọi khi nào được thì thôi. Hoặc không gọi được nó sẽ phát điên lên vì với bản chất hoang dã của đám giai làng mình không lạ gì. Một kịch bản hứa hẹn nhiều kịch tính đang diễn ra trước mắt. Mình chỉ khoái ngồi xem một đứa mất bình tĩnh bộc lộ cái tính hung hãn và xoắn xuýt (vì gái) để được thấy hết tố chất ngu lâu của nó mà thôi.

- Nhà em có vẻ quý tên đó nhỉ! - Mình tung hỏa mù vì cũng lờ mờ nhận ra tên ấy được phụ huynh nàng chống lưng. 

- Cũng quý, vì anh ấy nhiệt tình lắm.

 - Uhm, lại giàu nữa chứ.

Nàng ngại ngùng khi nghe mình nói câu đó. Trong sâu thẳm lòng mình, liệu nàng có đặt mình và thằng "yên tâm" lên bàn cân không? Có thấy rằng không nên yêu một thằng nghèo hơn chỉ vì tri thức của nó nhỉnh hơn thằng kia? Ngồi trong bóng tối, bằng tất cả sự khách quan, mình tự nhận ra rằng ngoài tấm bằng đại học đang vứt trong đáy tủ và công việc khù khoằm của một thằng trông kho vật liệu với mức lương hai triệu sáu trăm ngàn – mình chẳng là có gì nổi bật so với đám thợ hàn, thợ sơn lẫn mấy thằng cắt tóc phố huyện. Nói tóm lại, trong mắt "xã hội" – không thằng nào cảm thấy thơm lây vì chơi hay quen được với mình.

- Anh ấy gọi anh ạ!

Nàng giật tay áo mình "thông báo". Làm ông giật hết cả mình.

- Nghe đi!

Xui dại phát chơi, xem nàng diễn kiểu gì.

- Không.

- Em không nghe thì tí nữa nó xới tung cái làng này lên đó! 

Mình đùa mà như thật. 

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm