Chồng về nhà đưa vợ 300 triệu, tưởng anh ấy tiết kiệm nào ngờ nguồn gốc số tiền khiến tôi điêu đứng tột độ

Tôi thấy rất buồn vì chồng luôn chịu lép vế trước người khác...

Một trong những cảm giác buồn bã nhất khi về một gia đình làm dâu là bản thân bị cho ra rìa và bị coi như người ngoài. Cảm giác ấy vô cùng tủi thân mà chắc chắn không nàng dâu nào muốn trải qua. Có rất nhiều chuyện bố mẹ chồng chỉ đề cập với chồng tôi mà chẳng hề hỏi qua ý kiến của tôi.

Tính cách của tôi trước nay là thẳng thắn, thoải mái, không nịnh nọt như em dâu, vậy nên có thể xa cách với mọi người hơn. Nhưng trong lòng tôi thì chẳng toan tính gì nhiều, có gì nói nấy. Thật không may, mẹ chồng tôi lại là người ưa nịnh. Mặc dù tôi đã được nhà ngoại dặn hãy biết sống thảo mai, ngọt ngào một chút, nhưng tôi vẫn không thể làm được. Tại sao lúc nào tôi cũng phải hùa theo những điều bà ấy nói, những việc bà ấy làm?

Chồng tôi là con trưởng, nhưng dường như anh luôn chịu thiệt thòi hơn em trai. Từng có lần chồng tâm sự trước đây, khi hai anh em chưa lấy vợ lập gia đình thì bố mẹ đối xử rất công bằng, không bao giờ thiên vị. Song từ ngày các con kết hôn đã bắt đầu xuất hiện những mâu thuẫn và sự so sánh.

Chồng về nhà đưa vợ 300 triệu, tưởng anh ấy tiết kiệm nào ngờ nguồn gốc số tiền khiến tôi điêu đứng tột độ  - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Thật lòng tôi phải công nhận mình không trẻ trung, xinh đẹp hay khéo ăn khéo nói hơn em dâu. Cộng thêm một điểm thua kém nữa là gia đình em dâu rất giàu có trong khi nhà ngoại tôi bình thường, chẳng quá nghèo mà cũng chẳng khá giả. Mỗi dịp lễ Tết, ông bà thông gia nhà em dâu biếu bao nhiêu đồ quý hiếm, nào là yến sào, nhân sâm... Bố mẹ chồng lại mê mấy thứ đồ đắt đỏ nên cảm kích vô cùng.

Thậm chí, từng có hôm vợ chồng tôi về quê, bố mẹ tôi gửi lên một con gà nhà nuôi, tôi định bụng sẽ làm bữa lẩu gà cho cả gia đình. Vậy mà vừa mang gà lên đến nơi, mẹ chồng đã tỏ thái độ ngoa ngoắt: "Ui giời ơi ai mà rảnh rỗi làm gà được đây?". Nghe vậy thôi là tôi đã biết trong lòng bà ấy nghĩ gì rồi. Hôm đó, tôi phải tự tay làm gà, trong lòng ấm ức vô cùng.

Rồi khi em dâu mang thai trước tôi, mẹ chồng cũng dành hết tình yêu thương cho hai cô chú, trong khi cứ hễ gặp tôi, mẹ chồng lại bảo "Cố gắng nhanh nhanh mà chửa đẻ đi, đừng lúc nào cũng lao đầu vào công việc nữa. Nghèo một tí có sao, cứ cố chấp mãi định 40 tuổi mới đẻ à?"

Tôi cũng mặc kệ, bỏ ngoài tai mọi lời nói khó nghe. Cũng may ông trời thương xót, đã cho tôi một em bé sau bao tháng ngày chờ đợi. Ấy vậy mà quãng thời gian tôi mang thai, mẹ chồng cũng chẳng hỏi han, quan tâm chu đáo lắm. Lúc sắp sinh, tôi phải nghỉ việc ở cơ quan nên không có thu nhập, mọi chi phí sinh hoạt trong nhà đều là chồng tôi gánh vác. Công việc của anh cũng bị ảnh hưởng ít nhiều vì tình hình dịch phức tạp, lương thưởng bị giảm đi đáng kể so với trước. Tôi đành phải chịu đựng một chút, miễn sao không ảnh hưởng tới em bé.

Dần dần, khi tôi đã sinh bé khỏe mạnh, chồng mới lấy lại được phong độ kiếm tiền, trong nhà cũng vui vẻ hơn. Tưởng là tâm trạng tôi sẽ ngày một tích cực, nào ngờ một chuyện bẽ bàng xảy ra khiến tôi không kịp trở tay.

Chồng về nhà đưa vợ 300 triệu, tưởng anh ấy tiết kiệm nào ngờ nguồn gốc số tiền khiến tôi điêu đứng tột độ  - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Hôm ấy, chồng tôi sang nhà nội, nghe ông xã kể bố mẹ có chuyện quan trọng muốn nói. Tôi cũng không hỏi gì nhiều vì biết thừa bản thân mình như kẻ bị ra rìa. Nhưng tới khi về, chồng lặng lẽ đưa tôi thẻ ngân hàng của anh rồi nói trong này có 300 triệu, nếu tôi cần thì cứ chuyển hết sang tài khoản vợ.

Nghe tới vậy, trong lòng tôi thoáng chút vui mừng. Song tôi lại nghĩ là do chồng tiết kiệm bấy lâu nay định tạo bất ngờ cho tôi. Chồng ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng anh cũng nói ra sự thật nguồn gốc số tiền: "300 triệu trong tài khoản là bố mẹ cho vợ chồng mình, để tiết kiệm hoặc làm gì cũng được. Nhưng ông bà nói sau này không được tị nạnh gì với em trai, và căn nhà ông bà ở cũng sẽ để cho em trai luôn".

Tôi tròn mắt nhìn ông xã, điều ấy có nghĩa vợ chồng tôi nhận 300 triệu này và chỉ có vậy thôi? Thật bất công làm sao, tôi thừa biết căn nhà bố mẹ chồng ở có giá lên đến cả tỷ đồng. 300 triệu, cũng chỉ là để dễ bề bắt nạt, thương lượng với chồng tôi mà thôi. Tại sao ông bà ấy đối xử phân biệt tới vậy? Đáng nhẽ anh là con trưởng thì nên được ưu tiên hơn chứ, vả lại xét về kinh tế, vợ chồng em dâu còn không thiếu thốn như nhà chúng tôi, chả nhẽ bố mẹ không nhìn ra sao? Tôi buồn và thấy bất lực trong chính căn nhà này!

Chia sẻ
Đọc thêm