"Choáng váng" khi dọn tủ áo quần đổi mùa mà bỏ đi đến 5 bao tải, cô gái quyết tâm thực hiện điều này để 2 năm sau tổng kết lại tiết kiệm được nửa tỷ đồng

Dọn tủ, tôi bỏ liền một lúc 5 bao tải váy áo, có những cái chưa mặc lần nào. Phát hoảng với cách mua sắm hoang phí, tôi quyết tâm cai nghiện mua sắm. Sau 2 năm tôi tiết kiệm được 0,5 tỷ.

Tôi lấy chồng và sinh sống ở Hà Nội được khoảng 9 năm nay. Thu nhập mỗi tháng của hai vợ chồng được khoảng 35 - 40 triệu đồng. Số tiền này là chưa tính tiền thưởng lễ Tết. So với những cặp vợ chồng trẻ khác, dù mức thu nhập đó chưa cao nhưng cũng không phải là quá thấp. 

May mắn vợ chồng tôi không phải lo chuyện nhà cửa. Hai vợ chồng chỉ phải trả nợ khoảng 300 triệu đồng mà bố mẹ vay để mua cho căn 2 tầng trong ngõ hẻm sau khi cưới. Đối với chúng tôi, đây cũng được coi là khá nhẹ nhàng. 

Trả hết nợ, cặp vợ chồng tiêu pha không kiểm soát

Hai năm đầu chưa có con, cả hai vợ chồng chi tiêu rất hợp lý nên khoản nợ 300 triệu đồng được trả hết. Bắt đầu từ năm thứ 3, gánh nặng trả nợ không còn đè nặng trên vai khiến hai vợ chồng tôi tiêu pha thoáng hơn nhiều. Lúc này vợ chồng tôi cũng đã có con.

Ngỡ ngàng khi dọn tủ bỏ 5 bao tải quần áo, cô gái quyết tâm thực hiện điều này để 2 năm sau tiết kiệm được 0,5 tỷ - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Tiền lương được chuyển thẳng vào tài khoản nên tôi có thói quen mua gì cũng sẽ quẹt thẻ, chuyển khoản online. Đặc biệt là chuyện mua sắm quần áo, giày dép các kiểu. Nếu nhìn thấy món đồ nào ưng ý tôi sẽ mua luôn mà không cần đắn đo quá nhiều so với thời gian hai năm đầu mới cưới. 

Có những hôm đi làm nhưng phải tới 4 lần ra cổng công ty để lấy đồ các cửa hàng vận chuyển tới. Có hôm sáng đi làm trong ví có 2 triệu mà chiều về không còn đồng nào vì trả tiền mua sắm online trong ngày. 

Những món đồ quần áo tôi mua cho bản thân và gia đình không phải là hàng hiệu, có cái chỉ 200 - 400.000 đồng, có cái hơn triệu đồng. Mức giá bình dân khiến tôi luôn tặc lưỡi, giá cả phải chăng không quá đắt nên mua được. 

Mải mua sắm trong vài năm liền, một hôm rảnh rỗi tôi ngồi dọn dẹp 3 chiếc tủ quần áo để bỏ bớt những cái mình không mặc đến. Một ngày dài ngồi phân loại, sắp xếp cái nào mặc được, không mặc được, cái nào mang cho, cái nào bỏ đi để tủ ngăn nắp, gọn gàng hơn. 

Kết quả là số quần áo, váy vóc mà tôi mang đi cho hoặc bỏ đi đủ để chật cứng trong 5 bao tải. Trong đó, những món đồ tôi chỉ mới mua về còn chưa mặc một lần nào, còn nguyên mác, nhiều cái tôi cũng chỉ mới mặc được một vài lần. 

Ngỡ ngàng khi dọn tủ bỏ 5 bao tải quần áo, cô gái quyết tâm thực hiện điều này để 2 năm sau tiết kiệm được 0,5 tỷ - Ảnh 3.

Ảnh minh họa.

Lúc đó, tôi mới ngớ người. Hóa ra thời gian lâu nay tôi mua sắm thực sự quá hoang phí. Bởi trong số đống quần áo được tôi mua về, số đồ mặc được đi làm hàng ngày không quá nhiều. Tôi cũng chỉ loanh quanh mặc vài ba bộ, váy vóc đi chơi cũng toàn treo tủ chẳng mấy khi mặc đến.

Trong khi đó, gia đình tôi ăn uống cũng khá đơn giản, không cầu kỳ mấy. Nhưng vì quen mua sắm hoang phí nên tiền lương tháng nào cũng hết nhẵn tháng đó. Trong 3 năm sau khi trả hết nợ, hai vợ chồng tôi không tiết kiệm được gì. Vỏn vẹn chỉ mua được một chiếc xe tay ga gần 100 triệu đồng và sửa nhà hết 120 triệu đồng nữa.

Quyết định thay đổi và số tiền tiết kiệm đến chính chủ cũng bất ngờ

Sau khi bỏ đi 5 bao tải quần áo váy vóc các loại, tôi thầm quyết định thay đổi, bắt đầu cai nghiện mua sắm. Ban đầu, nhìn ngắm những bộ quần áo đẹp trên mạng mà không mua tôi cũng cảm thấy khó chịu. Tôi tặc lưỡi chẳng mấy khi thấy bộ đồ đẹp như này, giá thì rẻ hay cứ mua nhỉ? 

Nhưng ngay lập tức tôi tự đặt ra hàng loạt câu hỏi: Nó có cần thiết không? Mình đã thiếu quần áo đến mức phải mua chưa? Nó có đẹp xuất sắc đến mức phải mua không? Mua về mặc được mấy lần, có mặc đi làm thường xuyên không hay chỉ đi chơi mới mặc đến?...

Ngỡ ngàng khi dọn tủ bỏ 5 bao tải quần áo, cô gái quyết tâm thực hiện điều này để 2 năm sau tiết kiệm được 0,5 tỷ - Ảnh 4.

Ảnh minh họa.

Tự đặt câu hỏi và tự trả lời những câu hỏi đó đồng nghĩa là tôi quyết định không mua nữa vì thấy thật sự chưa cần thiết. Cứ thế, quần áo tôi mua ngày một ít đi. Thay vì tuần mua vài lần thì trong hai năm qua, tháng tôi chỉ mua 1-2 lần, thậm chí có tháng tôi không mua cái nào. Ngay cả quần áo của con, tôi chỉ mua khi cần thiết chứ không còn mua chỉ vì thích và theo sở thích.

Không chỉ quần áo, việc chi tiêu các khoản khác từ ăn uống - đi chơi cuối tuần, ăn nhà hàng dịp lễ tết, đi du lịch hàng năm... cho đến việc mua sắm các thiết bị trong nhà từ nội thất đồ điện tử hay thay mới điện thoại... đều được tôi siết chặt tối đa theo cách trên.

2 năm sau lần bỏ 5 bao tải quần áo đó tôi đã quen với phong cách siết chặt chi tiêu. Cùng với việc không phải chi những khoản lớn như trả nợ, mua xe, sửa nhà nữa... trong khi đó các khoản làm thêm, thưởng đột xuất theo dự án cũng tăng lên đáng kể, đến nay vợ chồng tôi tiết kiệm được 500 triệu đồng. Chuyện chi tiêu sinh hoạt vẫn duy trì như trước, quần áo thì chỉ mua đủ mặc nên tủ đồ luôn cũng gọn gàng, không còn chất đống nữa.

Tôi đang tính sẽ trích 300 triệu ra mua một chiếc ô tô cũ để đi lại, số còn lại gửi tiết kiệm. Bởi thu nhập của vợ chồng tôi sau khi trừ chi phí sinh hoạt (khoảng 15 triệu đồng) vẫn dư từ 20-25 triệu đồng/tháng. Số tiền này đủ nuôi ô tô mà vẫn có một khoản tiết kiệm hàng tháng.

Chia sẻ
Đọc thêm