Chấp nhận sinh con một mình nơi xa xôi, tôi vẫn không thoát khỏi sự tấn công của người đàn ông đó (P1)

Tôi cay đắng thu dọn đồ đạc, chấp nhận rời xa người từng thề thốt sẽ yêu tôi cả đời.

Tôi và Tuấn từng có thời gian mặn nồng bên nhau suốt 3 năm. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã đi làm kiếm tiền nuôi Tuấn học thạc sĩ. Anh luôn thề thốt sẽ yêu và đền đáp cho tôi cả đời. Anh còn hứa hẹn chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới trong nay mai. Mặc dù đã chung sống với nhau như vợ chồng nhưng tôi vẫn cần một đám cưới để hợp thức hóa mối quan hệ với anh.

Thế nhưng đời chẳng ai biết được chữ "ngờ". Khi anh có được việc làm ngon lành ở một công ty lớn cũng là lúc tôi mất anh mãi mãi. Nỗi đau đó, đến giờ vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong giấc mơ của tôi.

Trưa đó, khi đang làm thì tôi nhận được điện thoại từ một số lạ:

- Cô là Hiền, người yêu hiện tại của anh Tuấn đúng không? Tối nay tôi muốn gặp cô ở quán cà phê X lúc 7 giờ. Tôi có chuyện muốn thương lượng với cô. Mong cô đến đúng giờ.

Tôi hỏi lại người đó là ai, cô ta không nói mà cúp máy. Tôi gọi điện cho anh, anh im lặng không nghe máy. Linh tính điều không hay nảy sinh trong suy nghĩ của tôi. Quả nhiên, tôi đã linh cảm đúng.

Chấp nhận sinh con một mình nơi xa xôi, tôi vẫn không thoát khỏi sự tấn công của người đàn ông đó (P1) - Ảnh 1.

Cô gái ngồi bên trong bộ váy đỏ ôm sát, vóc dáng mĩ miều, nước da trắng cùng đồ trang sức lấp lánh. (Ảnh minh họa)

Tối, tôi đến chỗ hẹn đã thấy anh và một người con gái khác ngồi đợi sẵn. Tôi đi vào, cố giữ bình tĩnh hết mức có thể. Thấy tôi, Tuấn cụp mắt xuống. Còn cô gái ngồi bên trong bộ váy đỏ ôm sát, vóc dáng mĩ miều, nước da trắng cùng đồ trang sức lấp lánh thì đưa mắt nhìn tôi thách thức. Cô ta còn bĩu môi dài rồi nói mỉa mai tôi xấu xí, chẳng bằng một góc cô ta.

Tôi cố kiềm chế cơn tức giận, kéo ghế ngồi xuống cạnh Tuấn. Tôi còn chưa kịp hỏi cô ta là ai? Thì cô ta đã lên tiếng trước. Mọi người biết cô ta nói gì không? Cô ta nói cô ta là người yêu của Tuấn, tôi chỉ là "cóc ghẻ", vì mấy đồng bạc nuôi anh ta ăn học mà đòi bắt anh ta cưới? 

Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Rồi cô ta đẩy cho tôi một xấp tiền toàn tờ 500 nghìn mới cóng và đòi tôi nhường Tuấn cho cô ta. "Chỉ có ở với tôi, Tuấn mới có cơ hội thăng tiến thôi. Cô nhìn lại mình đi, một cô bán hoa quèn thì làm sao trở thành chỗ dựa cho anh ấy".

Chấp nhận sinh con một mình nơi xa xôi, tôi vẫn không thoát khỏi sự tấn công của người đàn ông đó (P1) - Ảnh 2.

Suốt một ngày sau đó, tôi chỉ biết khóc và khóc. (Ảnh minh họa)

Tôi sốc đến nỗi không biết nói gì. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Thì ra mấy tháng nay, Tuấn lạnh nhạt với tôi cũng là có nguyên nhân cả. Thật nực cười, tôi bị họ dắt mũi kéo đi mà không hề biết.

Tôi quay sang nhìn Tuấn, run rẩy hỏi anh: "Chuyện này có thật không? Giờ anh chọn ai?". Tuấn nhìn tôi một cái rồi lại cúi nhìn xuống đất. Tôi bật cười trong nước mắt rồi tạt cả ly nước vào mặt anh. Xấp tiền đó, tôi cầm vứt thẳng xuống đất rồi bỏ đi.

Phía sau, cô ta đang to giọng mắng mỏ tôi "nghèo mà chảnh" rồi nhặt tiền lên. Tôi lao xe đi, trong đầu chỉ nghĩ đến cái chết. Nhưng khi về đến phòng trọ, mở túi xách với tờ giấy siêu âm ra, tôi như bừng tỉnh. Con tôi mới 8 tuần thôi, nó không có tội gì để mà chết theo tôi.

Suốt một ngày sau đó, tôi chỉ biết khóc và khóc. Tôi chẳng nuốt được thứ gì vào bụng. Nghĩ đến con, nghĩ đến quá khứ, nghĩ đến hai người bọn họ, đầu óc tôi cứ như quay cuồng.

Sau cùng, tôi quyết định dọn dẹp đồ đạc, gọi điện cho gia đình báo tin đi làm ăn xa. Gia đình biết chuyện Tuấn có người mới nên không ngăn cản. Hôm sau, tôi lên xe, đến Đà Lạt. Tôi muốn buông bỏ hết mọi thứ liên quan đến người cũ ở lại đất Nha Trang. Đợi khi nào nỗi đau qua đi, tôi sẽ lại quay về.


(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm