Bệnh "khoe của...quý"
Một nhóm nghiên cứu đã tiến hành khảo sát trên 185 người từng để lộ bộ phận kín trước người lạ. Khi được hỏi họ muốn các nạn nhân của mình phản ứng thế nào? Câu trả lời là...
Muốn thực hiện hành vi giao cấu (35,1%)
Không trường hợp phản ứng nào cả (19,5%)
Muốn được hưởng ứng bằng hành động tương tự (15,1%)
Muốn nhận được sự ngưỡng mộ (14,1%)
Bất kỳ phản ứng nào (11,9%)
Chỉ có ít người tham gia khảo sát chọn câu trả lời "Giận dữ và ghê tởm" (3,8%) "Sợ hãi" (0,5%).
Có thể thấy, việc phơi bày cơ thể một cách lộ liễu của những người này là để phục vụ mục đích cụ thể (chiếm tỷ lệ gần 65%).
![]() |
| Bệnh nhân đạt được khoái cảm thông qua vẻ mặt sợ hãi của nạn nhân |
Những lý do khiến họ khoe cơ thể
Có một sự khác biệt lớn giữa phơi bày bộ phận kín một cách cố ý và bốc đồng.
Với những người cố ý, họ phô bày cơ thể mình trước người khác (cá nhân hoặc một nhóm người) trong những hoàn cảnh cụ thể, chẳng hạn như trong các câu lạc bộ múa thoát y.
Những người bốc đồng phô trương cơ thể đơn giản chỉ vì thích khoe mình trước đám đông. Thỉnh thoảng, bạn vẫn thấy cảnh một cô nàng hâm mộ nào đó giở áo, để lộ đôi gò bồng đảo như một cách cổ vũ đội bóng mà cô ta yêu thích.
Cả hai đối tượng này đều thích dùng internet để chia sẻ những câu chuyện hoặc hình ảnh mát mẻ của mình (thông qua các trang web hoặc webcam).
Khoe cơ thể có thể là dấu hiệu của bệnh
Hành vi khoe cơ thể không thống nhất là biểu hiện của sự rối loạn tâm thần, trừ phi cá nhân cá nhân đó bị thôi thúc ý nghĩa phải thực hiện những hành động đấy để thu hút sự chú ý.
Tâm thần học cho rằng những hành động để lộ cơ thể chỉ được xem là bệnh (phô dâm) khi nó gây rắc rối cho cuộc sống hoặc năng lực hoạt động của một cá nhân.
Phô dâm là một dạng rối loạn tâm thần, khiến người bệnh có thôi thúc phơi bày cơ quan sinh dục ngoài trước mặt người lạ.
Sách hướng dẫn về các loại bệnh tâm thần (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders) xếp hành động phô dâm ở phần paraphilia. Đây là một nhóm các bệnh tâm thần khiến người bệnh bị ám ảnh với những thói quen hoặc hành vi tình dục bất thường liên quan đến những đối tượng không phù hợp, chẳng hạn như thú vật hoặc trẻ nhỏ. Sách hướng dẫn này mô tả hành động phô dâm là để lộ cơ quan sinh dục trước người lạ, thường là dừng ở đó hoặc tự thủ dâm chứ không tìm kiếm sự giao hợp với nạn nhân và không có hành vi cưỡng bức.
Nạn nhân của họ là phụ nữ trưởng thành hoặc trẻ gái và thường là những người không quen biết với nạn nhân.
Tóm lại, để được xem là phô dâm cần hội đủ ba yếu tố:
Bệnh nhân đạt được khoái cảm thông qua vẻ mặt sốc, hoảng sợ của nạn nhân.
Nạn nhân hoàn toàn bất ngờ và không tự nguyện.
Bệnh nhân không có ý định tiếp súc về mặt thể xác với nạn nhân.
Cơ chế gây nên bệnh
Dù phần lớn trường hợp bệnh nhân ghi nhận thường liên quan đến đối tượng nam giới, phụ nữ cũng không hoàn toàn vô can. Việc khoác lên người những bộ trang phục thiếu vải cũng được xã hội nhìn nhận là phô dâm.
Một cuốn sách giáo khoa khi đề cập đến chứng phô dâm đã viết rằng "Phụ nữ phơi bày mọi bộ phận trên cơ thể, trừ cơ quan sinh dục còn đàn ông thì chẳng phô bày gì ngoài cơ quan sinh dục".
Những kẻ phô dâm thường được mô tả là một lão già dê xấu xa. Song, trên thực tế, phần lớn những kẻ "biến thái" bị bắt giữ là nam thanh thiếu niên từ 13 đến ngoài 20 tuổi.
Giống như phần lớn những triệu chứng paraphilia, bệnh phô dâm ít được phát hiện ở đàn ông trên 50 tuổi. Bệnh bộc phát mạnh mẽ nhất trước khi bệnh nhân bước qua tuổi 18.
Ở Mỹ, phần lớn người bệnh là đàn ông da trắng. Một nửa trong số họ đã lập gia đình.
Do không ai biết chắc chắn cơ chế gây ra bệnh này nên có rất nhiều giả thuyết được đưa ra, chẳng hạn như: Lý thuyết sinh học cho rằng testosterone, loại hormone ảnh hưởng đến nhu cầu tình dục của hai phái đã làm tăng sự nhạy cảm của đàn ông, khiến họ trở thành kẻ lầm lạc trong hành vi tình dục.
Một số thuốc dùng để điều trị cho những người phô dâm thực chất là loại dùng để hạ lượng testosterone của bệnh nhân xuống.
Lý thuyết phân tâm học: Dựa trên giả định rằng nam giới khi còn nhỏ quá gần gũi với mẹ. Điều đó khiến anh ta nhầm lẫn rằng mình và mẹ là hai người bạn cùng giới.
Cho rằng mình và mẹ bị hắt hủi vì bộ phận sinh dục, họ lớn lên và khao khát được các phụ nữ khác chấp nhận mình là người cùng hội bằng cách bắt nạn nhân nhìn vào cơ quan sinh dục của mình.
Lý thuyết mới: Nhiều nghiên cứu cho thấy sự thiếu thốn tình cảm trong thời thơ ấu và lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc là hai nhân tố đáng chú ý đưa một người đến với tình trạng phô dâm.
Chấn thương đầu: Một số tài liệu cho thấy nhiều bệnh nhân nam trở thành người phô dâm sau chấn thương não. Trước đó, họ không hề có tiền sử nghiện ngập hay lạm dụng tình dục.
Khi nhỏ bị chứng ADHD (tăng động, giảm chú ý): Mối liên quan giữa chúng vẫn chưa được làm rõ nhưng các nhà nghiên cứu ở Harvard phát hiện rằng những bệnh nhân có nhiều triệu chứng paraphilia từng mắc chứng ADHD khi còn nhỏ hơn những người chỉ có một triệu chứng paraphilia.
Nói chung, các chuyên gia tâm lý vẫn chưa thống nhất được bệnh phô dâm thuộc dạng rối loạn khả năng kiểm soát chứng bốc đồng hay rối loạn ám ảnh bắt buộc OCDs. Cần có các nghiên cứu sâu hơn về cấu trúc cơ thể và bộ não mới giải đáp được vấn đề này.
Những sự bất thường trong nhiễm sắc thể như triệu chứng Klinefelter's (nam giới có dư một nhiễm sắc thể X và thường bị vô sinh) từng được nghĩ là một nguy cơ phát triển paraphilia. Thế nhưng, các nghiên cứu vẫn chưa chứng minh được mối liên hệ này.
Biến thái có nhiều cấp độ
Với một số bệnh nhân, phô dâm là sự rối loạn tạm thời liên quan đến kinh nhiệm tình dục trong suốt thời kỳ trưởng thành. Tuy nhiên, với những người khác, đây có thể là vấn đề mà họ chung sống suốt đời với những pháp lý, quan hệ cá nhân, tài chính, giáo dục sự nghiệp.
Các cấp độ của bệnh có thể được phân loại như sau:
Nhẹ: Người bệnh thường xuyên có ý nghĩ để lộ cơ thể nhưng ít khi hoặc không bao giờ dám đánh động như vậy (bệnh trong tâm tưởng).
Trung bình: Người bệnh đã đôi lần khoe mình trước người khác (ba người hoặc ít hơn) và gặp khó khăn trong kiểm soát sự thôi thúc đó.
Nặng: Người bệnh từng để lộ mình trước hơn ba người và có vấn đề nghiêm trọng trong việc kiểm soát bản thân.
Cực kỳ nghiêm trọng: Sẽ khó tìm thấy ở người mắc chứng phô dâm trừ phi họ có thêm những triệu chứng paraphilia khác.
Mức độ này bao gồm sự thích thú với những trò tàn ác mà nếu sảy ra sẽ gây tổn thương nghiêm trọng hoặc cướp đi tính mạng của nạn nhân.
Người mắc chứng phô dâm thường chỉ dừng lại ở mức độ nặng.
Tự bảo vệ mình bằng cách nào?
Những người bị rối loạn phô dâm có tỷ lệ tái phạm cao nhất trong các bệnh paraphilia. Khoảng 20-50% nam giới bị bắt vì tội phô dâm bị tái bắt giữ trong vòng hai năm.
Đây là một hành vi nghiêm trọng gây hoảng sợ cho bệnh nhân. Nhiều người có phản ứng khá mạnh với những bệnh nhân biến thái này, từ mắng chửi, xua đuổi đến ném đá, đánh đập...
Thực tế, bệnh nhân hoàn toàn không có ý xâm hại người khác. Chính vẻ sửng sốt hoặc ngạc nhiên của nạn nhân sẽ giúp cho người bệnh đạt được khoái cảm mà họ tìm kiếm.
Khi nạn nhân bị phớt lờ, họ sẽ cụt hứng và bỏ đi tìm nạn nhân mới.
Tuy nhiên, một số kẻ cưỡng dâm lại có dấu hiệu cụ thể của người phô dâm.
Vấn đề là làm sao phân biệt được họ. Rất khó. Do đó, cách bảo vệ mình tốt nhất là tránh đi vào những nơi vắng vẻ hoặc quá đông đúc và không đi một mình, nhất là vào giữa trưa hoặc đêm hôm.
|
Thông tin về chứng phô dâm: Chẩn đoán: Tỷ lệ người mắc chứng phô dâm trong dân số rất khó dự đoán. Việc chẩn đoán bệnh cũng phức tạp. Hầu như các bệnh nhân mắc chứng rối loạn chỉ chịu chữa trị khi có lệnh của tòa án. Họ không bao giờ tự nguyện tìm đến các chuyên gia tư vấn. Số ít người tự nguyện tham gia chữa trị do sợ bị đồng nghiệp hoặc gia đình phát giác ra sự bất thường của mình. Số khác đồng ý chữa trị khi thấy vợ hoặc bạn gái mệt mỏi, đau khổ với căn bệnh của họ. Bản thân người bệnh cũng có những cảm xúc khác nhau về căn bệnh của mình. Vài người cho rằng vấn đề duy nhất họ gặp là sự phản đối của xã hội. Những người khác lại có mặc cảm tội lỗi và lo lắng... Điều trị Bệnh phô dâm thường được chữa trị bằng việc kết hợp giữa liệu pháp tâm lý, uống thuốc và một số phương pháp khác. Phòng ngừa Tỷ lệ mắc bệnh có thể được hạn chế phần nào nếu chúng ta tập trung vào việc điều trị triệu chứng paraphilia ở tuổi thanh thiếu niên. Theo một chuyên gia trong lĩnh vực này, các đối tượng nam ở tuổi thanh thiếu niên chưa được nghiên cứu và điều trị dù người ta đã biết rằng paraphilia thường bộc phát trước khi bệnh nhân bước sang tuổi 18. Nhận diện biểu hiện của paraphilia ở lứa tuổi này và chữa trị cho những người có nguy cơ giúp giảm tỷ lệ tái phát về sau. Cách khác là nhận diện và đưa ra phương pháp chữa trị thích hợp cho những đối tượng từng trải qua việc bị lạm dụng (thể xác và tinh thần) khi còn nhỏ. |
Theo Tiếp thị gia đình
