Trịnh Công Sơn và những ngày "không ngày tháng" bên Hồng Nhung

Theo Giaoduc,

“Cảm ơn định mệnh đã cho tôi được gặp anh. Niềm tin của anh, tình yêu của anh làm cho tôi ngay cả trong những lúc cô đơn nhất vẫn cảm thấy an tâm...”, Hồng Nhung thổ lộ.

Với công chúng nhạc Việt, Hồng Nhung là diva suất sắc, là ca sĩ nhạc nhẹ hàng đầu. Nhưng trước Trịnh Công Sơn, Hồng Nhung luôn là Bống nhỏ bé. Không giống như Khánh Ly, người làm nên tên tuổi khi bắt đầu kết hợp và đi theo Trịnh Công Sơn trong các buổi biểu diễn, Hồng Nhung gặp Trịnh khi cô đã có một bề dày thành tích và đã nổi tiếng, còn Trịnh Công Sơn khi ấy đã là một nhạc sĩ lớn bậc nhất của nền tân nhạc, và đã là một thứ gi đó bất hủ trong lòng những người yêu nhạc Trịnh.

Thấy thân thương từ lần đầu gặp gỡ

Hồng Nhung sinh năm 1970 tại Hà Nội, năm 14 tuổi đã hát nhạc Trịnh và thành công với ca khúc “Em là hoa hồng nhỏ”. Năm 1991, Hồng Nhung vào Nam sống để có điều kiện gần gũi, chăm sóc cha. Vào một đêm cuối thu năm đó, Hồng Nhung gặp Trịnh Công Sơn tại nhà nhạc sĩ Thanh Tùng.

Cô vẫn còn nhớ rất rõ về buổi đầu gặp gỡ ấy: “Lần đầu tiên gặp anh, người đàn ông nhỏ bé, gầy guộc bước vào qua chiếc cổng sắt lớn. Anh đội chiếc mũ bạc màu vừa đi vừa đá nhẹ mấy hòn sỏi dưới sân. Và nụ cười của anh, tươi thế, trong sáng thế, hiền hậu thế, làm sao mà không cảm thấy thân thương ngay được”. Trịnh Công Sơn bước vào đúng lúc Hồng Nhung đang ngân nga ca khúc “Lặng lẽ nơi này”: Tình yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi/ Tình yêu mật đắng, mật đắng trong đời/ Tình yêu như biển, biển rộng hai vai…

Nghe Hồng Nhung hát, Trịnh Công Sơn tiến lại xắn tay áo cho Hồng Nhung, rồi hát “Lặng lẽ nơi này” để Bống hát theo khỏi sai lời. “Tôi chào và nhận lấy sự trìu mến từ hơi ấm nơi bàn tay anh và chẳng còn để ý đến xung quanh mình đang có rất nhiều người nổi tiếng khác”. Kể từ lần đầu gặp gỡ ấy, khi Trịnh bước chân vào khu vườn ấy, cũng là bước vào cuộc đời của Hồng Nhung, để rồi gắn bó với cô trong suốt 10 năm cuối đời.
 

Ngay từ lần đầu gặp Trịnh Công Sơn, Hồng Nhung đã thấy một sự thân thương, che chở
 
Hồng Nhung sau này chia sẻ, cô đã cảm thấy thân thương, gần gũi, được che chở ngay từ lần đầu gặp Trịnh Công Sơn. Sau lần gặp gỡ ấy, Trịnh Công Sơn thêm lần nữa gắn bó với một ca sĩ và để lại những dấu hỏi cho mối quan hệ giữa một nhạc sĩ không tuổi và một ca sĩ trẻ. Hồng Nhung hát nhạc Trịnh, cô hát với phong cách hiện đại, mới mẻ và làm trẻ hóa nhạc Trịnh. Nhạc Trịnh do cô thể hiện không còn cái không khí trầm buồn, âm tính như của Khánh Ly. Trịnh Công Sơn đã viết 3 ca khúc tặng cô Bống nhỏ của mình: Bống bồng ơi, Bống không là Bống, Thuở Bống là người. 3 ca khúc là câu chuyện cổ tích về Bống, đồng thời là những cảm xúc trong sáng với tình yêu được trao gửi một cách thầm kín cho một người con gái đáng yêu.

Năm 1993, album “Bống bồng ơi” do Hồng Nhung thể hiện ra mắt là một sự kiện, một bước ngoặt mới trong sự nghiệp Hồng Nhung. Nhiều người yêu nhạc Trịnh lúc đó với sự bảo thủ cố hữu đã lớn tiếng cho rằng Hồng Nhung phá hỏng nhạc Trịnh, nhạc Trịnh phải hát theo lối chậm rãi như Khánh Ly, để thấy được thân phận, tình đời… Nhưng Trịnh Công Sơn đã lên tiếng, rằng Hồng Nhung có cách diễn đạt của riêng mình, làm cho ca khúc của ông trẻ hơn, và cô Bống có sự đồng cảm với ca khúc của ông. Riêng Hồng Nhung vẫn nhớ khi thu âm ca khúc “Bống bồng ơi” mà Trịnh viết tặng Bống, vị nhạc sĩ nắm chặt tay Bống, còn Bống cứ thế khắc khoải, phiêu linh trong những cảm xúc thăng hoa.

Những ngày... không ngày tháng

Ngoài âm nhạc, Hồng Nhung và Trịnh Công Sơn cũng gắn bó trong đời sống cùng nhau. Không gặp gỡ là người nhạc sĩ nhớ nhung, bồn chồn. Nhiếp ảnh gia Dương Minh Long kể lại, có lần Trịnh tới nhà Hồng Nhung nhưng cô đi vắng, thế là ông buồn bã cả ngày. Dương Minh Long bèn “bày kế”, mời Hồng Nhung tới nhà ăn trưa mà không báo cho cô biết. Trịnh Công Sơn dù rất hay trễ hẹn nhưng hôm đó đến sớm hẳn 2 tiếng, khi gặp Hồng Nhung, hai người đã bắt tay, ôm hôn quên cả giận hờn. Cũng theo nhiếp ảnh gia giữ gần 1.000 bức ảnh chụp Trịnh Công Sơn thì trong số các bóng hồng đi qua đời Trịnh, Hồng Nhung là người làm cho Trịnh hạnh phúc nhất, đàn ông nhất.

Họ đã sống những ngày không ngày tháng

Hồng Nhung vẫn coi 10 năm gắn bó với Trịnh Công Sơn là những tháng ngày đẹp đẽ. Hai người, một xanh, một chín, một già một trẻ đã cùng nhau sống những ngày không ngày tháng. Với Hồng Nhung thì “Đây là khoảng thời gian mà tôi thấy không hề bận rộn và hối thúc, lúc thì quây quần bên những người bạn, đàn hát say sưa, khi thì đi xem tranh ở triển lãm, hay chỉ có hai anh em ngồi ở nhà anh, nơi nhìn ra khu vườn trải sỏi, mà trò chuyện bâng khuâng… Tôi bắt đầu tập những bản tình ca của anh, mở đầu bằng “Em hãy ngủ đi”. Anh hay nhìn tôi cười: Sao người nhỏ mà hát mạnh quá vậy? Những tối cuối tuần, chúng tôi đến hát ở quán Nhạc sĩ. Với tôi, nơi ấy là cả một vườn âm nhạc, của sự đồng cảm và vui thích”.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, khi nói về giọng hát Hồng Nhung, cho rằng Bống đã thổi một luồng gió mới vào âm nhạc của ông. “Hồng Nhung làm mới lại các ca khúc của tôi. Có người thích, có người không thích. Tuy nhiên tôi thích vì đó là cách biểu hiện mới, phù hợp với cái tiết tấu của thời đại - một sự lãng mạn mới”. Bên Bống, Trịnh như xanh lại và hồn nhiên như trẻ nhọ. Họ cùng nhau leo núi để ngắm mây và cảnh vật phía dưới, cùng ngắm một bức tranh mà Trịnh vừa hoàn thành trong đêm, cùng ngồi cạnh nhau trong khi Trịnh ngẫu hứng sáng tác một đoạn nhạc và ghi lại trên giấy gói của bao thuốc lá…

Giữa Trịnh và Bống chắc chắn là tình yêu

Vài ngày cuối đời, khi biết mình ốm quá nặng, Trịnh Công Sơn từ chối gặp phụ nữ, nhưng khi Hồng Nhung đến thì Trịnh Công Sơn gặp mặt, họ cùng ăn trưa và đó là lần cuối cùng họ gặp nhau. Khi Trịnh Công Sơn mất, Hồng Nhung tâm sự trong lòng cô đã có một khoảng trống không thể lấp đầy. Chỉ một câu Bống nói “Người ra đi để tình yêu ở lại” cũng đủ mình chứng cho tình cảm sâu nặng giữa cô và Trịnh Công Sơn.

Với Trịnh, Bống luôn là cô gái bé nhỏ, đáng yêu bước ra từ cổ tích

Nói về mối quan hệ với Hồng Nhung, Trịnh Công Sơn chỉ cười: Hồng Nhung là một người quá gần gũi không biết gọi là ai. Còn Hồng Nhung, cô thấy mình may mắn vì được ở bên cạnh trong 10 năm cuối đời của Trịnh Công Sơn: “Tôi là người may mắn vì được gặp anh, được anh quá ưu ái, được sát cánh cùng anh”. Hồng Nhung và Trịnh Công Sơn vừa là một người bạn với một người bạn, một học trò với một người thầy, một ca sĩ với một nhạc sĩ. Họ quá thân thiết để không biết gọi nhau thế nào cho đúng. Là bạn thì thân hơn là bạn, thầy,trò thì thân hơn thầy trò. Hồng Nhung cũng khẳng định giữa cô và Trịnh Công Sơn chắc chắn là tình yêu. “Ở giữa hai chúng tôi chắc chắn là có một tình yêu, nhưng tình yêu đó như thế nào thì tôi giữ riêng cho mình”.

Hiện tại Hồng Nhung đã kết hôn, nhưng chuyện với Trịnh Công Sơn luôn có ý nghĩa, được cô nâng niu, trân trọng trong suốt cuộc đời: "Chuyện hai người từng yêu quý nhau, gắn bó với nhau thế nào không ảnh hưởng tới hiện tại và tương lai sau này của tôi. Tôi chỉ không muốn bày tỏ quá nhiều về chuyện riêng tư, coi như một cách lưu giữ báu vật riêng cho mình".

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm