Vượt qua niềm đau
Chị không thể quên ánh mắt của chồng chị, một gã đàn ông đang say sưa thỏa mãn cơn dục vọng với người đàn bà khác và đớn hèn khi bị bắt gặp.
Mỉm cười như trong cơn mơ ngọt ngào, chị nhìn anh âu yếm, người đàn ông của cuộc đời chị, anh đang nằm đây, dịu dàng nắm lấy tay chị ngay cả trong giấc ngủ. Thật tự nhiên, chị giữ thật chặt bàn tay ấy, cứ ngỡ như chị đang sợ vuột mất điều gì đó thật quan trọng, thiêng liêng đối với mình.
Đã có lúc chị thấy mệt mỏi và muốn buông xuôi tất cả. Đã có lúc chị cho phép trái tim mình nghỉ ngơi, không được thổn thức, không được rung động nữa. Nhưng trái tim và lí trí, nó đâu cùng chung một con đường. Phải làm sao khi gặp anh, nhịp đập con tim cứ rung lên từng hồi? Phải làm sao khi đôi mắt chị cứ mãi dõi theo bóng ai dù trong đầu luôn vang lên lời nhắc nhủ phải quên? Và cứ thế, như trò đùa số phận, sự gắn kết giữa hai tâm hồn, sự đồng điệu đã kéo chị lại gần anh, chị đã cố trốn tránh nhưng vẫn không thể chiến thắng được con tim mình và cả tình yêu của anh.

Hạnh phúc với chị xa vời quá, cái khái niệm ấy chị nghĩ mình đã chôn vùi cùng quá khứ, cùng cái ngày chị đóng chặt trái tim mình bởi sự tuyệt vọng. Nhưng sự xuất hiện của anh đã làm tan chảy khối băng trong lòng chị. Anh không vồ vập mà thật nhẹ nhàng, anh không đến với chị bằng những hứa hẹn hoa mĩ hay lời thề sáo rỗng. Anh cho chị sự chân thành, bình yên. Chị cần cái đó hơn bất cứ điều gì, chị cần người cho chị biết ngoài sự dối trá, còn có thứ đáng để tin và hy vọng.

Anh vẫn chăm sóc mà không quan tâm đến lời nói lạnh lùng của chị. Những dòng tin nhắn không bao giờ được hồi âm, anh vẫn nhẹ nhàng nhắc nhủ: “Trời lạnh em nhớ mặc áo ấm, nhớ đừng thức khuya nhé…”. Không mĩ miều, cũng không bao giờ anh nói nhớ chị, nhưng chừng ấy cũng đủ sưởi ấm một con tim luôn khát khao sự quan tâm chân thành. Đã lâu chị không cười như thế, cũng đã lâu rồi chị không nhớ đến ai nhiều như thế. Mà nếu nhớ, chỉ toàn là kí ức đau buồn mà thôi. Có lẽ anh là điểm sáng duy nhất trong những cơn mơ của chị.
Nhìn anh ngủ ngon lành bên cạnh mình, chị thấy ấm lòng đến lạ. Chị yêu sự giản đơn của anh. Chị không có một đám cưới tưng bừng, cũng không nhiều bạn bè đến chúc tụng, nhưng chị có anh, với chị thế là đủ. Chị ngập ngừng bước lên tấm thảm đỏ, chút do dự khiến chị hồi tưởng về quá khứ. Nhưng khi anh bước đến và nắm tay chị, rất tự nhiên chị thấy chân mình bước...
![]() Hãy truy cập "Phượt cùng ảnh cưới" để bình chọn cho bộ hình mà bạn yêu thích. Chỉ với 5K/1SMS, bạn có cơ hội sở hữu ngay 3.000.000VND tiền mặt nếu bạn là người nhắn tin thứ 10.000, 1.000.000VND nếu bạn là người thứ 5.000. Thời gian bình chọn (qua SMS hoặc anhcuoi.afamily.vn) bắt đầu từ 14h ngày 20/12 đến hết 22h ngày 22/12/2011. |
