Giấc mơ có thật
Hạnh ngước nhìn lên trần nhà, hai tay ôm lấy đầu, Hạnh vùng chạy ra khỏi vòng tay Minh đang xiết lại. Bước giật lùi, Hạnh ngồi phịch xuống góc nhà. Mọi đau đớn vỡ òa theo dòng nước mắt tuôn trào thảng thốt. Minh sợ sệt ngồi im nhìn vợ.
Hạnh nhát gừng từng chữ như bị hụt hơi, giọng khản đặc hỏi gặng: “Bác sĩ ơi, không thể nào có chuyện… Vợ chồng cháu không hề có quan hệ ngoài luồng, làm sao mà lại… Sùi mào gà là cái gì, cháu không thể tin được”. Vị bác sĩ lắc đầu ngao ngán nhìn những bệnh nhân chờ khám xếp hàng dài ngoài cửa, yêu cầu Hạnh quay lại sau khi có kết quả chính thức.
Hạnh xiêu vẹo đi về, nước mắt đầm đìa, trong đầu óc cô chỉ có một câu hỏi cứ quay cuồng: “Tại sao lại thế!” và nỗi nghi ngờ với người chồng được tiếng là chung thủy cứ lớn dần lên, đầy ứ nơi cổ họng nghèn nghẹn…
Minh đang ngồi suy tư hút thuốc ngoài thềm, vừa nghe tiếng cạch cổng, vội vàng dúi điếu thuốc hút dở xuống đất, lấy chân di di để phi tang. Chẳng như mọi ngày, Hạnh không buồn rền rĩ mắng mỏ khi bắt gặp chồng hút thuốc. Chẳng nói chẳng rằng, cô đi thẳng vào nhà, nằm bẹp trên giường.

Cái cảm giác lành lạnh ở tay làm Hạnh bừng tỉnh, cô chồm dậy. Hạnh vừa ngủ mê mệt và mơ một giấc mơ tồi tệ. Minh đang nắm lấy tay vợ, lay gọi. Bộ dạng của Hạnh làm anh thấy có điều gì đó bất ổn.
Từ trước đến giờ Hạnh chưa từng mảy may có ý nghi ngờ chồng. Minh là người đàn ông tốt, chỉ biết có vợ con. Những người đàn ông ngoại tình thường do đặc thù công việc hay phải đi công cán. Nhưng công việc của Minh cũng chỉ sáng đi tối về, làm việc tại văn phòng cả ngày, không có lý gì để Minh lại mắc một sai lầm trầm trọng, tày trời như thế.
Hạnh băn khoăn nhìn thẳng vào mặt chồng, Minh đáp lại vợ bằng một ánh nhìn trìu mến, bàn tay anh vân vê, vén lại mấy lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô. Hạnh bỗng dưng thấy lòng mình chùng xuống. Có cái gì đó mách bảo Hạnh không được phép nôn nóng.

Hạnh ngước nhìn lên trần nhà, hai tay ôm lấy đầu, Hạnh vùng chạy ra khỏi vòng tay Minh đang xiết lại. Bước giật lùi, Hạnh ngồi phịch xuống góc nhà. Mọi đau đớn vỡ òa theo dòng nước mắt tuôn trào thảng thốt. Minh sợ sệt ngồi im nhìn vợ. Hai bàn tay nắm lại run rẩy, Minh bắt đầu kể về sự cố nơi quán nhậu trong cuộc liên hoan với bạn. Hạnh hồi tưởng trong đầu lần đó chồng trở về thật muộn và say bí tỉ, cứ ôm chặt lấy cô mà không nói gì cả. Một cảm giác hụt hẫng và thất vọng chạy dọc sống lưng làm Hạnh rùng mình sợ hãi. Chưa bao giờ cô đặt mình vào hoàn cảnh này, cô ngỡ ngàng không biết mình nên làm gì tiếp. Minh đã kết thúc câu chuyện từ bao giờ. Một không khí vô cùng nặng nề và mờ mịt bao trùm khắp căn phòng ngủ.
Hạnh khóc no nê trong nỗi buồn chán và đau đớn, trái tim cô như muốn vỡ ra từng mảnh.
Minh vẫn cúi gằm nghẹn ngào: “Giờ em muốn xử lí anh thế nào anh cũng chịu. Anh là người có lỗi, anh đã làm em đau cả tâm hồn và thể xác. Nhưng anh muốn nói với em chỉ một điều thôi, nếu có một phép màu để anh có thể quay ngược thời gian, sẽ không bao giờ anh phạm phải một sai lầm như thế. Mong em hãy cho anh một cơ hội”.
Đáp lại Minh là một sự im lặng dễ sợ, chưa bao giờ anh phải đối mặt trong cuộc đời. Chừng như đã quá muộn để nói một lời xin lỗi, Minh ngập ngừng đứng dậy và bước ra khỏi phòng.
Hạnh lúc này mới ngước lên, cô nhìn theo cái dáng đi tồi tội của chồng, bất ngờ lên tiếng: “Ngày mai, hãy đi với em đến bệnh viện. Đấy là cách giải quyết trước mắt. Đừng mong em tha thứ quá dễ dàng, bởi đó là việc quá khó khăn!”.
Minh xúc động chạy lại bên vợ. Đây là lần đầu tiên Hạnh trông thấy những giọt nước mắt của chồng.