Hãy để con được nếm mùi thất bại

Hãy để con được nếm mùi thất bại

Bé Bo là con duy nhất của chị tôi. Anh chị tôi luôn dành tình yêu thương và quan tâm đặc biệt đến bé, nhất là chuyện học hành.

Những bà cô bên chồng tốt bụng

23-11-2010 00:08:00 | In bài viết In bài viết này
Định kiến “giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng” đã ăn sâu vào suy nghĩ của nhiều người. Nhưng với Phương thì bà cô bên chồng chính là người mà cô cảm thấy gần gũi, tin tưởng nhất.

Trước khi về nhà chồng, Phương nghĩ thầm: “Chắc chắn là bà chị chồng không hề dễ tính. Có người phụ nữ nào đã hơn 40 tuổi, chưa chồng, con lại xởi lởi, thân thiện đâu. Nếu không muốn nói là mình phải tìm cách đối xử sao cho khéo mới sống được với gia đình nhà chồng”.

“Giặc bên Ngô” mà Phương muốn nói tới là người phụ nữ trung niên, đảm đang, tháo vát. Trong gia đình, chị lo lắng, quan tâm chu đáo mọi chuyện, chăm chút từ món ăn, hy sinh việc học hành của cá nhân để đi làm kiếm tiền nuôi các em ăn học đến nơi đến chốn.

Bài học đầu tiên Phương được chị chồng răn dạy là việc… bếp núc. Vốn không thạo nấu nướng, cô làm gì cũng lóng ngóng, khiến chị chồng phải hướng dẫn tỉ mỉ từng tí một. Nghe chị chồng chỉ bảo nhẹ nhàng, ngày nào cũng xuống bếp phụ mình, Phương dần thay đổi suy nghĩ.

 
“Không ngờ giặc bên Ngô cũng… hiền lành, bao dung, không như mình nghĩ. Thậm chí, khi mình có bầu, “giặc bên Ngô” mua món này món kia cho mình. Cứ nghe ai nói món gì tốt cho bà bầu thì “giặc bên Ngô” đều đi mua cho bằng được, khi thì trứng ngỗng, khi thì cua... Sữa cho bà bầu cứ gần hết hộp cũ là có ngay hộp mới. Nghe tin mình phải sinh mổ, “giặc bên Ngô” lại cuống cuồng lo tìm bệnh viện, chuẩn bị những gì tốt nhất cho cuộc vượt cạn của em dâu được suôn sẻ”.

Vốn xuất thân là một cô gái tỉnh lẻ ở miền núi rừng Tây Bắc, về Hà Nội học đại học, Trang yêu và lấy Bình làm chồng. Gia đình Bình lại là người gốc Hà Nội. Ngôi nhà 4 tầng ở giữa phố Hai Bà Trưng, Hà Nội luôn ngập tràn không khí vui vẻ, tiếng nói, tiếng cười ríu rít của các thành viên trong gia đình.  

Ban đầu, Trang cũng tự ti nhiều lắm,  vì lấy chồng là người thành phố, mang tiếng thích dựa dẫm gia đình nhà chồng. Nhưng ngay từ lần đầu gặp mặt gia đình nhà Bình, cảm giác xa lạ trong cô gần như tan biết. Đến khi chính thức làm dâu, Trang thấy mình thật sự may mắn và hạnh phúc.

Trong gia đình nhà chồng, mỗi người mỗi việc, nhưng Trang thấy cuộc sống thật ấm áp vì mọi người luôn giúp đỡ lẫn nhau từ những việc nhỏ nhất. Thấy Trang quét dọn, lau nhà, các em cô cũng xắn tay vào giúp, hỏi han, tâm sự với cô đủ chuyện…

Trang cũng tâm sự với các em và khuyên nhủ chúng bằng cả tấm chân tình của mình. Có điều gì chưa hiểu về bố mẹ như sở thích, thói quen… Trang lại hỏi các em chồng. Cứ như vậy, tình cảm chị dâu, em chồng trong gia đình Trang thật đầm ấm.

“Có lần, do vội vàng đi làm vì sợ trễ cuộc họp với sếp vừa từ Sài Gòn ra, tôi bước xuống cầu thang vô tình làm vỡ  chiếc bình rất quý của mẹ chồng để ở bậc tam cấp. Buổi tối, chờ lúc mẹ vui, tôi chủ động xin lỗi mẹ chuyện chiếc bình. Vừa nhắc đến chiếc bình, mẹ chồng đã vui vẻ nói: “Các em nó nói với mẹ rồi, chúng nó lớn người mà cứ hay đùa nghịch, mẹ giả vờ mắng cho một trận, thôi để lần khác mẹ bảo bà  bạn  tặng chiếc khác, vì nhà bác ấy ở bên Bát Tràng, nhiều bình còn đẹp hơn!”. 

Cô ngỡ ngàng quay sang nhìn các em, thấy cả hai cô em nhoẻn miệng cười, rồi thì thầm với chị: “Mẹ tưởng chúng em làm vỡ đấy, bọn em nhận thay chị rồi”. Trang thấy trong lòng mình lấp lánh niềm vui, như tìm được thêm những người bạn, những “đồng minh” yêu quý.

“Hóa ra, chẳng phải “giặc bên Ngô” nào cũng khó tính như mình tưởng”. Trang nghĩ thầm.
 
Đinh Liên
avatar Li 15:24 24/11/2010 Tôi cũng thật may mắn khi về được một gia đình chồng tốt bụng.Từ xa đến,mẹ mất từ nhỏ nên có phần vụng về, công ăn việc làm cũng không ổn định nên rất thiếu tự tin với gia đình nhà chồng. Vậy mà thật hạnh phúc và không biết bao lần tôi thầm tạ ơn trời phật khi cho tôi làm dâu một gia đình tử tế.Có con nhỏ , lại sinh liền hai cháu một lúc mẹ chồng tôi đã để tôi nghỉ việc trông con , rồi không muốn tôi vất vả sau này chị chồng tôi đã lo cho tôi đi học dược và sau khi ra trường lo công việc cho tôi . Bốn năm lấy chồng tôi chỉ ở nhà , trông con và đi học . Vì  không đi làm nên tiền không có , nhưng con tôi lúc nào cũng đầy đủ vì có chị chồng tôi lo cho từ chiếc áo quà cáp  đến hộp sữa tôi cũng chưa phải mua . Con gái của chị chồng tôi ngang tuổi tôi và đã đi làm , cháu mua cho tôi quần áo giầy dép và cả những quyển sách hay về ngành tôi đang học . Thực sự tôi cảm động vô cùng , để ý thấy hầu như mọi người rất ít gặp mẹ chồng , chị chồng tốt như vậy . Mấy năm trời lấy chồng , tôi chưa đóng góp được gì cho gia đình chồng mà ngược lại được mọi người quan tâm từ những cái nhỏ nhất . Con cảm ơn mẹ , cảm ơn chị , cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp một gia đình nhân hậu như vậy .
Bạn cần phải đăng nhập để bình luận

Telex VNI None