“Ngủ” với chồng không có cảm giác, phải làm sao?

13-03-2012 00:03:03

Nằm cạnh chồng, "xxx" với chồng, vậy mà hoàn toàn vô cảm. Mình thì lạnh lẽo, đơ như khúc gỗ, còn chồng vẫn “hùng hục” lao vào việc. Cảm thấy nản kinh khủng!

Ai cũng bảo mình đang có tất cả, một gia đình hạnh phúc và một bé trai 1 tuổi rưỡi kháu khỉnh, đáng yêu. Chồng làm về xây dựng, thành đạt, gia đình chồng giàu có và không phải ở chung với bố mẹ chồng. Hai đứa được bố mẹ chồng tặng nhà từ hồi mới cưới, nửa năm sau cưới thì chồng mua xe ô tô cho vợ. Cuộc sống chẳng có gì đáng phàn nàn chê trách, mình cũng rất yêu chồng nhé.

Nhưng quả thực, mình không thể tưởng tượng nổi cuộc sống vợ chồng lại rơi vào ngõ cụt thế này. Từ khi mang thai thằng cu, chồng đã đi liên tục không về nhà, không quan tâm, hỏi han gì vợ. Chồng bảo công việc bắt buộc như thế, phải di chuyển chỗ này chỗ kia đi công tác liên tục, miễn sao lo cho em đầy đủ vật chất, em không phải đụng tay làm việc gì là được chứ gì. Đúng, đúng là mình chẳng phải làm 1 việc gì kể từ lúc mang bầu. Việc nhà đã có giúp việc, đến khi mình sinh thì còn thêm 1 người nữa. Chồng lập cho mình hẳn 2 tài khoản, 1 cho con và 1 cho mình rút thoải mái. Thời gian mang bầu mình chỉ có đi shopping, lượn web suốt ngày xem có đồ đẹp là lại mua. Ai cũng bảo mình quá sướng khi lấy được anh V…


Mỗi khi làm "chuyện ấy" với chồng, mình chỉ nghĩ đến cảnh chồng từng đi... chơi gái! (Ảnh minh hoạ)

Có lẽ vì quá “sướng” nên mãi đến tháng thứ 8, mình mới biết chồng đi chơi gái. Không chỉ bóc bánh trả tiền bình thường, anh còn thuê hẳn nhà cho nó ở, từ công trường về, anh chỉ hỏi thăm mình qua quýt rồi phi thẳng đến nhà đấy hú hí. Mình đau lắm, nếu cứ đắm đuối tin chồng, không tò mò lôi điện thoại chồng ra nghịch lúc anh đi tắm thì chắc đến khi đẻ con vẫn nghĩ mình là người hạnh phúc nhất trên đời.

Chồng hứa sẽ bỏ ngay ả kia. Mình thì không tin, mình lén lấy số điện thoại gọi, giọng nó trơ tráo “Chị yên tâm em không cưới anh V của chị đâu, em cũng sắp vào Sài Gòn rồi, chị sinh xong em lại trả anh cho chị đấy!”. Còn nỗi nhục nhã nào hơn thế không, vậy mà mình nhất quyết không hé một lời, chẳng ai biết về chuyện này cả. Chồng về quỳ xuống chân mình xin tha thứ, thời gian sắp sinh thấy chồng chỉ loanh quanh công trường rồi về nhà với vợ, mình lại nghĩ thế nào mà mủi lòng, bỏ qua. Có thể lúc ấy mình sợ cô đơn, sợ 1 mình với đứa con sắp ra đời, sợ nhiều thứ nên nghe chồng thề sống thề chết, mình cũng muốn chôn chặt vụ ngoại tình của chồng. Đầu mình cũng nghĩ, đấy chỉ là loại gái rẻ tiền, nó cũng không có ý định yêu đương gì chồng, còn chồng cần giải quyết nhu cầu lúc vợ mang bầu. Tiền trao thì cháo múc, vậy thôi!

Thế rồi mình sinh con, mình dành tất cả thời gian cho việc chăm sóc, yêu thương con. Con trai giống chồng nên chồng rất cưng nó, hết giờ làm là về nhà bế rồi cưng nựng con. Mình hết giai đoạn kiêng khem, bắt đầu quan hệ với chồng thì vấn đề bắt đầu nảy sinh. Thời gian đầu, mình cứ nghĩ do mới sinh cơ thể thay đổi nên chẳng có cảm giác gì cả, đến hôn nhau mình còn khó chịu.

Nhưng về sau, chuyện sex với chồng trở thành việc bắt buộc, chồng đòi hỏi nhiều hơn và tỏ ra cáu kỉnh nếu mình không đáp ứng đủ. Cảm giác bị ép khiến tình hình tồi tệ hơn, mình hoàn toàn đơ như gỗ mỗi khi ngủ với chồng. Mắt cứ nhìn lên trần nhà, thậm chí có lần mình còn ngủ quên trong khi chồng vẫn miệt mài “làm việc”. Chồng và mình cãi nhau, chồng tỏ ý chê vợ, còn mình, mình lại nghĩ đến chuyện chồng đi chơi gái hồi trước.

Những hình ảnh đó ngày càng rõ ràng hơn trong đầu, mình nhớ lại những tin nhắn đọc được, toàn về chuyện xxx, rồi chồng “sướng” thế nào khi được ngủ với người phụ nữ kia. Mình cảm thấy ghê tởm vì phải chung đụng, “chia sẻ” chồng với loại gái đó. Hình như mình đã hết yêu chồng, chẳng qua hồi đó tha thứ chỉ vì cảm giác sợ sinh con 1 mình, còn bây giờ thì mình đã có con, chỉ cần ở cạnh nó là mình hạnh phúc lắm rồi. Mình không còn cảm thấy cần chồng nữa, thậm chí thấy khó chịu mỗi khi anh sờ vào người.

Chồng mình cũng linh cảm điều gì khác ở vợ, nhưng anh ta thể hiện sự tức giận bằng cách đòi hỏi mình nhiều hơn. Cuộc sống hai vợ chồng bây giờ chỉ có xxx trong sự im lặng đến rợn người. Ngủ với chồng, nằm cạnh chồng mà không hề có cảm giác là vợ chồng. Mỗi lần anh quay sang đòi hỏi, mình lại thở dài thườn thượt. Mình cũng định nói hết với chồng và yêu cầu được ở riêng một thời gian, nhưng thấy chồng vồ vập, quấn quýt con lại không nỡ.

Ở ngoài nhìn vào thì cuộc sống của mình thật hạnh phúc. Có ai biết đâu mình đang mệt mỏi, khó chịu kinh khủng. Mình sợ những buổi tối phải gần gũi chồng, tại sao lại thế này, mình đâu có muốn… Mình đã rất muốn tha thứ cho chồng, vậy mà tình yêu của mình với chồng đâu mất rồi?! Cứ như thế này mãi, có lẽ chồng sẽ lại tìm cảm giác ở một đứa con gái khác, còn mình sẽ phát điên mất. Xin hãy giúp mình với!

 
H.M (jenyluck...@gmail.com)

Những tai nạn bất ngờ của bé yêu