Rồi tôi bị trễ kinh, tôi đi khám, người tôi xanh xao phờ phạc vì sợ. Anh cũng không dẫn tôi đi, một mình tôi đơn thân và kiểm tra bằng que thử thì 1 vạch. Tôi vẫn e ngại kết quả, với sự đồng ý của tôi bác sĩ tiến hành siêu âm đầu dò và không thấy dấu hiệu lạ. "Nếu 1 tuần không hành kinh lại thì em tới bệnh viện chị khám lại cho em".
Trong đầu tôi luôn nghĩ cha mẹ sẽ không tha thứ cho hàng động của tôi, công việc tốt đẹp tôi đang có, người thân cũng sẽ rời xa tôi. Nhưng nếu có thai, tôi sẽ từ bỏ tất cả để nuôi con và đứa bé đó là con tôi, tôi tôn trọng sinh mạng, quyền được sống của nó. Tôi chấp nhận từ bỏ những gì đang có đến 1 nơi thật xa, nơi không ai biết tôi, nơi đó tôi có thể sinh con và dạy nó khôn lớn. Nó không có 1 người cha tồi như thế.
Lúc nghĩ tôi chắc có thai, anh bảo tôi uống chỉ 1 liều thuốc là xong. Trong lòng tôi như gào thét, phẫn nộ trước con người độc ác, nhẫn tâm này. Thế mà anh từng bảo anh đọc báo và rơi lệ khi thấy đứa bé khi chết vẫn quàng tay vào cổ mẹ. Anh sinh ra anh cũng có mẹ cha như bao nhiêu người khác, vậy tại sao anh nói 1 câu thiếu đạo đức, tình người thế?
Ông trời thương tôi, ngày thứ 5 trong cả tuần dài chờ đợi trong mệt mỏi, tôi hành kinh trở lại. Tôi như đứa trẻ nhảy cẫng lên vì thoát vòng luẩn quẩn, mê cung do tôi tạo ra. Tôi hát và nói thật nhiều.
Tôi im lặng và anh lại nhắn tin cho tôi. Anh bảo anh sinh lý yếu không thể có con, khi quan hệ bình thường chỉ có thể bằng thụ tinh nhân tạo. Tôi hỏi anh: Tại sao không nói cho tôi biết trước để những ngày qua? Những ngày ấy, tôi lo sợ gọi điện thoại cho anh, anh không bắt máy. Khi anh đang ngủ ngon, có 1 người trằn trọc đến chết đó là tôi. Anh bảo chỉ đơn giản vì anh chắc chắn là tôi không có thai.
Không lần nào anh dám đến bệnh viện cùng tôi để làm rõ vấn đề. Anh luôn bảo tôi lừa dối anh, đánh mất trinh trước khi đến với anh, rằng tôi có thai và đã từng phá thai. Ngực như thế chỉ có thể do để đàn ông sờ đến quá nhiều. Anh dựa trên kinh nghiệm của mình để tự đưa ra những nhận xét độc đoán, anh dùng từ ngữ thiếu học thức với tôi. Anh bảo mình có thể lấy 1 người đã có chồng, gái quán bar làm vợ miễn sao giữa họ có tình yêu. Mất trinh là chuyện bình thường trong xã hội ngày nay, nhưng điều đó không quan trọng. Anh cứ hỏi tại sao tôi không nói thật?
Ôi! tôi phải nói làm sao đây, chẳng lẽ tôi cào xé con người đang ở trước mặt tôi sao? Thà tôi đánh mất trinh tiết (màng trinh) đó trước khi đến với anh thì tôi sẽ cảm phục, toàn tâm toàn ý yêu thương, quý trọng những gì anh đang nói. Tôi cần sự tôn trọng không cần sự bao dung giả dối đó. Tôi đã làm gì sai, tôi chưa từng quan hệ với ai trước khi đến với anh. Tôi chưa lừa dối anh thế mà anh tự cho mình cái quyền xúc phạm tôi.
Tôi cho là ông trời bất công để tôi gặp, yêu 1 con người dã man đến thế. Nhưng giờ tôi thấy bình an, tâm tư không còn trào sóng, trong giấc ngủ không còn đau khổ đến nóng rồi lạnh như người phát sốt khi không gặp anh ta nữa. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Nếu tôi nói tôi tha thứ cho tất cả những gì anh mang đến cho tôi là tôi lừa dối bản thân mình. Còn nếu tôi căm thù anh cho đến chết thì thì thật bất công cho tôi vì vừa phải chịu 1 nỗi oan ức lại phải nuôi 1 nỗi căm hờn thì thà tôi chết đi. Tôi phải sống mạnh mẽ và vượt qua bước ngoặt này.
Tôi đã từng đau khổ đến mất tập trung mà té xe, vết thương ở chân vẫn còn đó. Liệu đánh mất đời con gái có còn tình yêu chân thành dành cho tôi như tôi dành cho anh ta không? Sao tôi mù quáng đến tội nghiệp thế này. Em gái tôi bao lần nhìn thấy tôi khóc, nghe bản nhạc quen, tôi không biết vì sao tôi lại không cầm được nước mắt. Lần gặp cuối sau khi chào con người hèn nhát, bạc tình bạc tình bạc nghĩa đó tôi không rơi 1 giọt nước mắt nào.
Anh ta còn nói "Người con gái chỉ quan trọng cảm xúc đầu tiên. Người đầu tiên, em tan nát thế mà bảo còn sao?". Thật đáng kinh tởm, phí cho anh đã từng tự hào về kinh nghiệm, hiểu biết của mình. Tình yêu đầu của tôi chấm hết, cảm xúc còn lại là sự xúc phạm đến tột cùng. Một khi đánh mất lòng tin, sự tôn trọng thì tình yêu đầu hay tình yêu cuối cũng chỉ là vết xe đổ. Tôi nhìn thấy em gái tôi chờ tôi trước cổng, nó bảo: "Chị, em chờ chị về, chị vẫn bình thường chứ?". Tôi không nói gì chỉ khóc trong lòng. Tôi biết rõ, em tôi sẽ tiếp tục học hành như bao sinh viên khác, nó sẽ vẫn tự hào như trước vì có người chị bản lĩnh, yêu thương, quan tâm nó. Sáng sáng tôi sẽ nấu ăn và em tôi rửa chén, tôi ăn cơm cùng nhau và tôi sẽ chỉ dạy em tôi thay mẹ để nó không gặp trớ trêu như tôi. Tôi dành thời gian, sự quan tâm của mình cho những người thân yêu.
Các bạn gái thân mến!
Tôi viết những dòng chữ tâm sự này với hy vọng khi bạn đọc được hoàn cảnh của tôi rồi đừng bao giờ mù quáng như tôi nhé. Bạn phải kiên quyết giữ gìn trinh tiết (màng trinh, phẩm hạnh) tới cùng để không bất hạnh như tôi. Cũng đừng nghĩ khi đánh mất đời con gái, bạn phải bám víu vào người đã lấy mất cái đó của bạn khi bạn biết rõ tính cách đê hèn của con người đó. Tôi đã vật vã, khổ sở vì tình yêu đầu của tôi, tôi không muốn có thêm 1 chị em phụ nữ nào phải oan ức và đau khổ như tôi. Còn các bạn nam hãy nhớ, dù xã hội phát triển tới đâu vẫn còn người phụ nữ giữ được nét truyền thống, đừng dựa trên kinh nghiệm tình trường mà vơ đũa cả nắm. Các bạn cũng có người đau khổ vì tình lẽ nào không hiểu được khi gây nên vết thương lòng cho người khác liệu có lên da non?