Ngắm nhà Ngọc Trinh xây cho mẹ kế

Ngắm nhà Ngọc Trinh xây cho mẹ kế

"Nữ hoàng đồ lót" khoe trên facebook ngôi nhà mới xây cho mẹ ở quê.

Có phải "cơn bão" rồi sẽ tan?

09-02-2012 11:13:26 | In bài viết In bài viết này M.M
Yêu thương và rung động đối với 1 người bình thường thì cũng chỉ bình thường thôi, nhưng với tôi thì khác, đã gần 4 năm tôi không hề có cảm giác nghiêm túc với bất kỳ ai.

Tôi gặp anh vào một ngày đầu hè, chúng tôi cùng đi trên một tuyến xe bus. Theo thói quen, tôi luôn quan sát rất nhanh những người trên xe, chỉ cần nhìn thoáng qua là tôi biết trên xe có những người nào, ai đặc biệt. Và tôi đã nhìn thấy anh, không hẳn là bị thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên mà nếu có thế thì cũng không lấy gì làm đặc biệt cả vì tôi luôn bị thu hút bởi ngoại hình của người khác.

Ngày hôm ấy, trên xe, tôi không thể nào quên những hành động rất buồn cười của mình. Không có ý gì, chỉ là bắt buộc phải thế thôi, tôi nhường chỗ liên tục đến mấy lần (vì gặp người già mà), cuối cùng thì tôi ngồi xuống cạnh anh. Khi xuống cùng bến với anh, tôi đã phải chạy vội đi vì đã muộn. Tôi đoán chắc anh học cùng trường với tôi và đúng vậy. Tôi nhanh chóng nhận ra dáng anh đi vào trường, bất giác tôi cảm thấy thật vui, tôi đã cười nhiều đến nỗi bạn tôi cũng phải lo lắng.
 
 
Yêu thương và rung động đối với 1 người bình thường thì cũng chỉ bình thường thôi, nhưng với tôi thì khác, đã gần 4 năm tôi không hề có cảm giác nghiêm túc với bất kỳ ai. Tôi cũng là người rất lạnh lùng với người mình không thích nên để tránh làm tổn thương người khác, tôi đã từ chối tất cả những ai muốn tìm hiểu mình.

Tôi chỉ nghĩ rằng vài tháng hè qua đi là tôi hoàn toàn quên thôi, tôi vốn hay tùy hứng vậy. Và đúng là như thế, tôi đã hoàn toàn quên anh. Hè qua đi, tôi còn không chắc mình còn nhớ gương mặt của anh hay không. Nhưng lại rất vô tình tôi có được số điện thoại của anh, tôi không hoàn toàn thích nên cũng không có kế hoạch gì cả.

Thời gian qua đi, tôi cũng không còn nghĩ đến một người lạ cùng trường nhưng tôi chợt nhận ra anh và tôi dần nhớ ra khuôn mặt ấy. Không giống như những tiêu chuẩn của tôi, một đứa kiêu lạnh và “cá cảnh”. Người đó chẳng giống với những gì tôi muốn, ngoài việc thu hút tôi từ cái nhìn đầu tiên. Anh không có nước da trắng hồng hay cái mũi thẳng tắp mà tôi vẫn thích và lại còn là người ngoại tỉnh. Tôi không bao giờ chọn người ngoại tỉnh, căn bản là không xét đến. Không phải vì tôi chê bai gì mà chỉ là tôi muốn người yêu mình luôn có thể ở gần mình nhất. Nếu ở xa như vậy dĩ nhiên là không thể gặp tôi bất cứ lúc nào. Đấy chính là điều làm tôi lăn tăn.
 

Trong tình yêu tôi hiểu, con gái chủ động thường mất giá nhưng việc đấy không quan trọng với tôi. Có rất nhiều lý do mà lý trí đã ngăn tôi lại, chính vì vậy tôi chỉ đứng từ xa để nhìn. Tôi luôn nhận ra và phân biệt được dáng của người mình thích, dù chỉ là gặp lần đầu, vì vậy tôi có thể nhận ra anh ở bất kỳ đâu trong trường và luôn có thể dõi theo anh.

Người con trai này mang lại cho tôi những cảm giác rất lạ, chưa từng ai khiến tôi có cảm giác như vậy. Lẫn trong vô vàn những tiêu chuẩn cao ngất trời của tôi, vẫn luôn có một tiêu chuẩn quan trọng hơn cả: "người đó phải là người thách thức được tôi", vì tôi rất cứng đầu. Tôi ghét thuốc lá nhưng anh thì hút vô tội vạ. Tôi chắc chắn là anh cũng để ý đến tôi, những lúc chạm mặt nhau, ánh mắt người đó nhìn tôi như thách thức và tôi lại cứ bị cuốn vào điều đó. Tôi biết rõ tại sao tôi lại thích vì anh làm tôi sợ. Chưa từng có ai khiến tôi có cảm giác sợ, nhưng anh khiến tôi cảm thấy thế dù cho anh không làm gì tôi.

Mỗi lần đi qua giống như sự khẳng định chắc nịch, tôi đã vô tình phải đi qua anh, chỉ một mình tôi thôi. Tôi thấy trái tim mình đập rộn ràng, chưa khi nào tôi có cảm giác như vậy. Tôi hiểu, tôi đã thích người mà tôi nghĩ rằng không thể làm trái tim mình đập mạnh đến vậy.
 

Dĩ nhiên là một người tự tin, tôi đã có số điện thoại và cũng đã làm quen được với anh. Nhưng khi đó lại là khi anh đã thi xong và về quê. Tôi vẫn liên lạc với anh nhưng ngày ngày trong đầu tôi vẫn không ngừng phải suy nghĩ. Tôi chắc chắn về tình cảm của mình nhưng lại không chắc có nên thể hiện ra hay không. Dù trong đầu tôi đã lên cả một danh sách những điều nên và không nên tiến tới, dĩ nhiên không nên nhiều hơn, nhưng ngày ngày tôi vẫn ngồi không trước màn hình vi tính chỉ để chờ 1 cái nick sáng...

Tôi không thể biết làm gì với mình nữa rồi. Vì tôi đã từng làm người khác tổn thương, tôi cũng vì thế mà đã bị tổn thương nên tôi không muốn khiến bất cứ ai tổn thương vì mình nữa. Thật lạ là, tôi có cảm giác là dù tôi đến với anh hay bất cứ ai khác thì chắc chắc cũng sẽ chia tay vì tôi hiểu mình tham vọng như thế nào, yêu tự do như thế nào. Không hẳn chỉ vì vậy, tôi còn sợ mình không thể quan tâm đến người đó mà vô tình khiến người đó bị tổn thương. Đã lâu rồi, tôi không còn đủ tự tin rằng mình có thể quan tâm và yêu thương 1 ai đó thực sự và đúng mức...

Tôi luôn là người biết sử dụng cái đầu để giải quyết trái tim nhưng lần này thì không thể được, tôi không làm được nữa. Tôi thực sự nghĩ rất nhiều nhưng lại chẳng thể nghĩ được gì. Thực sự tôi phải làm sao đây?

Gửi bài chia sẻ tại đây hoặc theo địa chỉ tamsu@afamily.vn

avatar Thuỳ Minh 15:17 17/02/2012 bạn giống mình quá.luôn đặt ra những tiêu chuẩn cho ngươì mình sẽ yêu.nhưng là con gaí mà.có thể như vâỵ lắm chứ.hihi.nhưng mình nghĩ bạn yêu ruì đó.chúc bạn sẽ suy nghĩ thật sáng suốt nhé.
avatar duyhong 14:44 11/02/2012 sau cơn mưa trời lại sáng. Khi bạn nhìn thẳng vào Mặt Trời, bóng tối sẽ khuất phía sau!
avatar Proteus 17:04 10/02/2012 " Luôn có sự bình yên sau những cơn bão " Bạn thay đổi mình để có được tình yêu thực sự
avatar i_hate_you0509 22:07 09/02/2012 trong tình yêu có những điều không ai có thể ngờ tới, cả với những người lý trí nhất. Tôi từng đọc được vài tâm sự của những người vì yêu mà thay đổi, rất đáng khâm phục. Tôi nghĩ bạn cũng không có gì ngoại lệ. Nếu giờ bạn e ngại, thì bạn đừng vội hấp tấp gì cả, cứ từ từ tìm hiểu. Khi yêu ai cũng nên có thời gian tìm hiểu nhất định rồi hẵng quyết định yêu, chứ yêu vội yêu vàng rồi lại phát hiện ra cả đống thứ không hợp, rồi lại chia tay, chỉ tổ tổn thương nhau. 2 bạn có thể đi chơi, cùng chia sẻ quan điểm sống, sở thích, gia đình..vv.. để biết 2 bạn có điểm chung nào và khác nhau thế nào, từ đó hẵng suy nghĩ thật kỹ xem có nên tiến tới hay không. Dĩ nhiên đừng quá cứng nhắc và cầu toàn, chả ai hoàn hảo cả. Bạn đòi hỏi tiêu chuẩn cao quá, sau này chỉ có bạn thiệt thòi mà thôi. Chị họ tôi cũng từng thế đấy, đến giờ ngoài 30 chị vẫn cô đơn, nghĩ lại thời gian cũ chị cũng nuối tiếc lắm. Tôi khuyên bạn đừng quá so đo đong đếm, dĩ nhiên tật xấu nào quá đáng thì không thể chấp nhận được, nhưng trong khuôn khổ nào đó thì bạn nên giảm "chỉ tiêu" xuống cho phù hợp hơn. Chúc bạn vui
avatar Hà Anh 06:18 10/02/2012 like like ^-^
avatar mimi 17:38 09/02/2012 Chào em,
Chị cũng từng ở trong hoàn cảnh như em, thích người ta lắm nhưng không bao giờ nói ra vì bản thân quá kiêu hãnh. Để rồi 4 năm trôi qua rồi, chị cũng đã quen và chia tay vài người, nhưng sao mỗi lần gặp người ấy, chị lại buồn không thể tả nổi. Em còn cơ hội, hãy biết nắm giữ những gì đang thuộc về mình. Chúc em hạnh phúc.
avatar Ha 12:01 09/02/2012 Trẻ con quá. Chả có ai là dùng cái đầu để giải quyết trái tim được cả. Trai cô đơn, gái độc thân. yêu thì đến với nhau. Thế thôi!
avatar Trang 22:53 09/02/2012 làm sao được. Khó lắm bạn à!!Mình cũng rơi vào tình cảnh này mà có dám nói đâu. Cảm giác đó thật khó chịu những cũng không biết phải làm sao nữa..
Bạn cần phải đăng nhập để bình luận

Telex VNI None