Giá như tôi được làm lại…!
(aFamily)- Ban đầu ông ấy giữ đúng lời hứa, đưa tôi đi uống nước, nhưng trên đường về thì lái ô tô vào một con đường hoang vắng rồi ông ta…
Cuộc sống với muôn vàn khó khăn và bao cạm bẫy… Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma; tôi đã trả giá bằng chính thứ vũ khí của mình - sự tự tin. Từ đó tôi không dám hẹn hò với đàn ông nữa. Điều đáng sợ nhất là tôi đã mất tự tin ở chính mình, mất tự tin với cuộc sống…
Theo dõi diễn đàn này từ rất lâu, tôi đã nhiều lần tham gia comments nhưng chưa thật sự cất tiếng nói của cá nhân mình về đề tài này. Mãi đến khi đọc bài viết của Forever “Tôi muốn làm người phụ nữ hư hỏng trong mắt đàn ông” và bài viết của anh Hà “Phạm Hoàng Mạnh Hà: Đừng đốt đền để trở nên nổi tiếng” thì tôi thấy rằng không thể im lặng được nữa.

7 năm trước đây, tôi - một cô gái có tính ngang tàng, lạnh lùng, sống xa cách vì cuộc sống đã khiến tôi như thế, nhưng người ngoài không hiểu cho rằng tôi “khinh người”, “lì lợm, cứng đầu”, có người bảo “tôi khùng”, gần đây nhất là câu nói của một người bạn (đàn ông ngoài 40t): “em đúng là không giống ai, tin người thì tin hơn một người bình thường, yêu ai thì yêu hơn một người bình thường (vì tôi sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì người tôi yêu trong tình yêu)… thông minh thật nhưng nhiều khi ngu hơn một người bình thường”.
Tôi không biết họ nói có đúng không? Tôi cũng cảm nhận là tôi không thích làm điều gì đó mà giống với bất kỳ cô gái khác. Những cô bạn của tôi thì lúc nào cũng chải chuốc lược là, điệu đà, quần áo lèo loẹt, còn tôi thì cứ áo pull quần jean, tóc ngắn như con trai, và rất ghét làm điệu, tôi chỉ thích chơi với đám con trai, và lúc nào cũng nhìn nhóm con gái với cặp mắt mỉa mai: “đồ con gái”.
Lớn một chút, khi bắt đầu đi làm, tôi dần giống con gái hơn, biết làm điệu, và sửa soạn. Khi đó, tôi không thích con trai nào đeo đuổi tôi, tôi thích đeo đuổi người tôi thích. Tôi không giống những cô bạn tôi, họ e ấp trong tình cảm, họ thích đàn ông chiều chuộng, cung phụng, họ thích đàn ông trẻ đẹp hoặc thích những người giàu có…

Nếu được lựa chọn lại, tôi sẽ không đi con đường ấy!
Tôi còn nhớ, lần đó, tôi có nhận lời mời đi ăn cùng một người con trai khá trẻ, tôi đồng ý đi ăn với anh ta vì tôi nể anh ta giỏi, còn khá trẻ mà đã có một vị trí khá cao trong một tập đoàn xe hơi có tiếng, nói lưu loát 4 ngoại ngữ, và rất chảnh, nói chuyện với tôi không chịu nói tiếng Việt, mở miệng là tiếng Anh, ừ thì tôi nói lại bằng tiếng Anh cho lịch sự, chảnh với tôi thì tôi chảnh lại.
Có học thế đấy, ngồi nói chuyện với tôi, cứ đau đáu nhìn vào những chỗ không nên nhìn bằng ánh mắt rất bất lịch sự, thậm chí sàm sỡ tôi giữa quán ăn có người (vì quán ăn toàn là khách tây), nên gã dzê lộ liễu, ban đầu tôi còn nhẹ nhàng đẩy ra, vài lần nữa, tôi mắng gã thẳng thừng, thế mà gã lộ liễu nói với tôi: “You are very attractive, I really want ….”. Và dĩ nhiên tôi không bao giờ gặp lại anh ta.
Lần khác, tôi lại hẹn hò với một anh Phó Tổng Giám đốc của một công ty về bất động sản. Sở dĩ tôi đồng ý gặp, không phải anh ta giàu có, hay có địa vị gì, chẳng qua, tôi chỉ muốn coi anh ta giàu thế nào mà “chảnh” dữ vậy, anh ta khoe với tôi nào là bằng khen “doanh nhân trẻ”, nào là có nhiều nhà cửa, nào là các bài báo đăng hình ảnh anh ta. Nhìn cái mặt anh ta là thấy ghét rồi, đã thế không đứng đắn, người có học, có địa vị, mà ngồi nói chuyện với con gái, tay chân cứ táy máy, cứ nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Những lần hẹn hò như thế là những câu chuyện khác nhau, mỗi người mỗi hoàn cảnh, nhưng bản chất chung của họ là “dê”. Và những cuộc hẹn để tìm người yêu của tôi vẫn bình an như thế. Tôi luôn tin rằng mình đủ khôn ngoan để không cho họ đi quá giới hạn. Rất nhiều lần tôi đã “thoát hiểm”, và nếu như không có cuộc hẹn định mệnh đó, thì có lẽ tôi vẫn mãi mãi tin rằng mình đủ tự tin và trí thông minh để làm chủ mọi tình huống.
Đó là lần tôi gặp gỡ với một người đàn ông trung niên là một Giám đốc Công ty tư nhân. Qua nhiều lần trò chuyện, tôi tin là một người đàn ông tốt. Tôi không một chút nghi ngại khi ngồi lên xe ô tô vì tôi nghĩ rằng chỉ đi ra quán nước, nơi đó có rất nhiều người và ông ta sẽ không làm gì tôi được. Ban đầu ông ấy giữ đúng lời hứa, đưa tôi đi uống nước, nhưng trên đường về thì không giữ đúng lời hứa, biết rõ tôi không rành đường, ông lái ô tô vào một con đường hoang vắng không một bóng người, đóng kín cửa xe, rồi ông ta mới lộ bản mặt thật của mình. Tôi chống trả quyết liệt…
Các bạn đừng nghĩ tôi ham giàu nên hẹn hò với những người như thế. Tôi thề là tôi chưa bao giờ nhận cái gì của họ, thậm chí khi hẹn hò với họ, tôi luôn giành trả tiền. Cuộc sống với muôn vàn khó khăn và bao cạm bẫy khác đối với một người phụ nữ tự lập như tôi, không người thân, không bạn bè… Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, đúng như câu nói: “khôn ba năm dại một giờ”. Tôi đã trả giá bằng chính thứ vũ khí của mình - sự tự tin. Từ đó tôi không dám hẹn hò với đàn ông nữa. Điều đáng sợ nhất là tôi đã mất tự tin ở chính mình, mất tự tin với cuộc sống…
Nhân đọc mấy kì của tác giả kí tên là Path Finder; tôi không hiểu rõ lắm cách định nghĩa hai chữ “an toàn” trong bài của bạn Path trong bài viết “Những bài văn trau chuốt, tài tình hay là lời rỉa rói ranh mãnh? (Phần 2)”, khi mà gặp nhiều người đàn ông sẽ có “an toàn”? Với tôi, không gián tiếp tạo điều kiện cho Sở Khanh là “an toàn”, là sống bình yên.
Qua câu chuyện của tôi, phần nào đó, tôi chỉ muốn các bạn hiểu, cách sống nào cũng có kết thúc “có hậu” và “không có hậu”. Nghĩ lại ngày hôm qua của mình, nghe Forever kể lại câu chuyện của bạn, tôi thấy rằng để có thể thấu đáo một vấn đề nào đó, người ngoài cuộc luôn sáng suốt hơn!
HOA TUYẾT
