Biết sống có trách nhiệm cũng là một hạnh phúc lớn
(aFamily)- Nếu không làm được một việc gì đó góp phần khiến xã hội đẹp thêm thì cũng nên sống có trách nhiệm hơn với bản thân mình các bạn nhé.
Với một tấm lòng bao dung rộng mở, chúng ta cảm thông sâu sắc với các bạn đã lỡ vấp ngã, hay bị thất bại trong tình yêu (nhưng cũng sẽ có nhiều ý kiến cho rằng không có gì là lầm lỡ hay vấp ngã ở đây cả, chúng tôi đều có ý thức trong mọi suy nghĩ và hành vi của mình). Tuy nhiên nếu chỉ với một tấm lòng thương cảm, vị tha, động viên an ủi để xoa dịu nỗi đau mất mát để làm lại cuộc đời …thì khác nào một bác sỹ trị bệnh cho bệnh nhân chỉ toàn dùng thuốc giảm đau, mà không tìm hiểu nguyên nhân gây ra để chữa trị cho tận gốc hay sao? Nếu không có một cách nhìn khách quan vào vấn đề thì vô tình khi giúp một người này giảm bớt sự đau khổ chúng ta lại đẩy thêm nhiều người khác bước vào con đường đau khổ, nếu cứ như vậy chúng ta mãi sẽ ở trong vòng lẩn quẩn mà không có lối ra.
Ở đây, trên diễn đàn này chúng ta dễ nhận thấy một điều là có rất nhiều quan điểm khác nhau được đưa ra, đôi khi là trái ngược nhau hoàn toàn. Tuy nhiên, khách quan mà nói nếu nhìn nhận ở từng góc độ khác nhau, ứng với mỗi hoàn cảnh khác nhau chúng ta sẽ thấy nó vẫn có một giá trị nào đó, có một tác dụng tích cực nào đó, phù hợp cho một hoàn cảnh nào đó, với một số đối tượng nào đó… (nhưng không thể đúng và phù hợp cho tất cả mọi người). Tại sao vậy?
Tôi thiết nghĩ mỗi người trong chúng ta đều đã có câu trả lời cho mình rồi, không có một loại thần dược nào là có thể trị khỏi cho tất cả mọi bệnh tật, cũng như không có một quan điểm sống nào chung và phù hợp cho tất cả mọi người được. Như vậy điều tôi muốn chia sẻ với các bạn ở đây là gì? Cũng chỉ là những quan niệm cũ rích thôi, không có gì mới mẻ cả, lời khuyên của tôi dành cho các bạn trẻ là:
1. Với các bạn đang yêu: Chúng ta có thể yêu với một trái tim nóng bỏng, một trái tim tràn đầy sức sống nhưng cũng phải biết đâu là giới hạn, đâu là điểm dừng an tòan bởi vì trên đời này có ai biết chắc được ngày mai sẽ ra sao, có ai đo được tình yêu nó tồn tại được bao lâu, nó bao nhiêu tuổi (nó có bị trái gió trở trời hay nhiễm H1N1… hay chết yểu nửa đường không?).
Về vấn đề nên hay không QHTDTHN theo tôi sẽ không có một đáp án chung nào cho tất cả mà nó sẽ phụ thuộc vào tính cách của từng cá nhân các bạn, nếu các bạn là những người bản lĩnh cao, mạnh mẽ, tự tin, dám làm dám chịu, tôn thờ chủ nghĩa tự do hưởng thụ cá nhân điển hình như bạn Phương Hà trong bài “tôi và trái táo trinh tiết của mình” thì QHTDTHN có thể là lựa chọn hợp lý cho bạn. Còn nếu không được như vậy thì sự lựa chọn duy nhất và cũng là tối ưu nhất cho các bạn là “nói không với QHTDTHN” (không bao giờ có một người đàn ông chân chính nào khi yêu mà đòi hỏi cho bằng được nếu như các bạn muốn giữ gìn cả).
2. Với các bạn đã vấp ngã hoặc thất bại trong tình yêu: Các bạn cứ lạc quan hơn để sống, hãy để cho nụ cười của mình luôn nở trên môi các bạn nhé, các bạn biết sống tốt, sống chân thật với mọi người tôi tin những điều tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với các bạn, rồi một tình yêu mới tốt đẹp sẽ đến với các bạn. Các bạn cũng nên nhớ rằng ngoài tình yêu đôi lứa ra cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều đẹp đẽ và ý nghĩa nếu chúng ta tự tin nhìn cuộc đời với đôi mắt trong sáng và không vị kỷ.
3. Với các bạn có lối sống buôn thả: Các bạn quan niệm sống như thế nào đó là quyền tự do của các bạn chỉ xin các bạn lưu ý một điều, nếu chúng ta không góp phần làm đẹp thêm cho xã hội thì cũng không nên tạo thêm gánh nặng cho xã hội, chúng ta có thể quyết định lấy sự vui sướng hay đau khổ cho riêng mình nhưng cũng đừng để mọi người vì chúng ta mà đau khổ.
Nhân đây, tôi xin trích lại câu chuyện về “Nhật Ký Của Một Đứa Bé Trong Bụng Mẹ” để nói về vấn đề nạo phá thai, một vấn đề nhứt nhối của xã hội. Không biết rằng các bạn trẻ chúng ta sau khi được “giải quyết hậu quả một cách nhẹ nhàng“ có còn động lại trong lòng các bạn một chút trắc ẩn nào không nữa?
Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.
Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!
Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.
Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!
Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!
Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.
Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!
Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?
Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!
Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?
Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!
Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!
Ngày 28-12 - Hôm nay, MẸ MÌNH GIẾT MÌNH...
(Nguồn từ VNIT™)
(Đây là bài viết của một người làm công việc kỹ thuật, điểm môn văn dưới trung bình, nếu có đọc mong các bạn đạt ý không đạt lời, phê bình góp ý trên tinh thần xây dựng, cám ơn nhiều).
