Ngắm nhà Ngọc Trinh xây cho mẹ kế

Ngắm nhà Ngọc Trinh xây cho mẹ kế

"Nữ hoàng đồ lót" khoe trên facebook ngôi nhà mới xây cho mẹ ở quê.

Bài gốc

Trăn trở tuổi 30 Trăn trở tuổi 30 (aFamily)- 30 tuổi, nhiều người đàn ông đã có gia đình, có địa vị, có nhiều thứ trong tay. Còn mình, bây giờ mới bắt đầu những bước đi đầu tiên trên con đường ấy. Có muộn quá chăng? 19 Chia sẻ

30 tuổi, tôi vẫn phải tự hỏi "Một nửa của mình đâu?"

19-03-2010 | 10:29:00 hai sac hoa tigon
(aFamilly)- 30 tuổi, dù tôi đã cố gắng đến mức nào thì hình như đường tình duyên vẫn gập ghềnh và trượt xa dần mà không tài nào níu giữ được....

Các bài hoặc tác giả khác liên quan

Chia sẻ tâm sự với bài "Trăn trở tuổi 30" và bài "Những mong ước của tôi thay đổi theo năm tháng".

Đọc bài viết của mọi người khi nói đến tuổi 30 mà mình cảm thấy buồn. Đúng là thời gian trôi đi nhanh thật, nó không có chờ đợi ai bao giờ, để rồi bây giờ thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngoảnh nhìn lại thì đã thấy "Ồ, mình đã qua được 1/3 cuộc đời rồi đấy".

30 tuổi, cái tuổi mà những người con gái như mình nghe là đã thấy có vẻ như già dặn đi nhiều rồi nhỉ. Nói như các cụ cũng là tuổi "đã toan về già rồi". Mới ngày nào khi chỉ có 24 - 25 tuổi, mọi người đã trêu lấy chồng đi, lấy chồng được rồi đấy nhưng mình chỉ cười và vô tư nghĩ: chắc chỉ tầm 27 - 28 là mình sẽ lấy thôi.

Cũng có mấy cuộc tình đi qua, cũng có người mình yêu và nghĩ sẽ được tay trong tay và mơ tới một một hạnh phúc "ngôi nhà và những đứa trẻ" ... Vậy mà, để rồi tình yêu đến rồi đi nhanh như cơn gió thoảng, người đó ra đi để lại mình ngơ ngác không hiểu tại sao lại chia tay mình. Phải chăng tại mình yêu người ta quá?

Mình là một cô gái bình thường, không đẹp và sắc sảo như những cô gái khác. Chính bản thân mình cũng nhiều lúc cảm thấy tủi thân khi mà hiện tại bây giờ, vẫn còn rất nhiều người coi trọng và đối xử chênh lệch giữa những người đẹp và người không đẹp. Nghĩ tủi thân vô cùng mặc dù mình hiểu, nhan sắc là do trời phú chứ không phải ai thích là được.

Mình đi làm công ăn lương, phải đi bằng xe bus. Ai đã từng đi xe bus chắc sẽ hiểu cái đẹp có lợi thế thế nào. Xe bus thì đi nhiều khi không đúng giờ, lúc nhanh lúc chậm, chính vì thế mà mỗi lần xe đến phải tranh nhau lên xe nếu không là sẽ bị bỏ. Thế nhưng, nếu gặp người đẹp quen, bác tài sẽ sẵn sàng dừng xe đón người đẹp và dừng xe cho người đẹp xuống bất kể chỗ đó không phải là điểm dừng xe bus. Lên xe bus ngồi cũng thế, những người đẹp hay được nhường ghế cho ngồi, và cũng không chỉ ở đó, bất kể một cuộc họp, một buổi tiếp khách của bất cứ cơ quan nào mà có hiện diện của người đẹp là dường như công việc nó trôi trảy hơn.

Sắc đẹp là do trời phú, và bản thân mình sinh ra là do bố mẹ mình đẻ ra nên dù không muốn nhưng bản thân mình vẫn tự hào vì là con bố mẹ. Nhưng đi làm mình mới thấy cái thiệt thòi nếu không xinh, mình làm tốt công việc như mọi người nhưng vì nhan sắc tầm thường nên không khi nào lọt vào mắt xanh của sếp để có thể có được nhiều quyền lợi tốt như những người khác khi mà công sức họ cũng bỏ ra như mình. Họ được ưu tiên xét đi Nhật công tác, được xét vào những chỗ nào việc tốt hơn, được nhiều ưu đãi tốt hơn. Buồn lắm nhưng vẫn phải cố gắng hoàn thành công việc của mình, để rồi hy vọng sẽ có ngày sếp thấy được mặt tốt của mình mà trọng dụng.

Công việc thì đã thế, đường tình duyên của mình còn buồn hơn. Mình cũng chỉ muốn có một người yêu để hiểu và chia sẻ với mình mà sao khó quá. Vì nhiều tuổi rồi nên cũng thấy lo. Nhìn thấy bố mẹ buồn vì lo lắng cho mình mà cảm thấy đắng lòng.

Rồi những người quan tâm cũng có, những người cạnh khóe, xỏ xiên cũng nhiều làm mình càng thấy đau hơn. Nghe mọi người nói đi cầu duyên, đi lễ chùa mình cũng tới mà vẫn không thấy gì suy chuyển.

Cuối năm ngoái đi xem bói với cô bạn làm cùng, mặc dù mình không tin bói toán lắm nhưng thấy bà ấy nói sang cuối năm 2010 mình sẽ đứng duyên, sẽ lấy một anh sinh năm 1979, hơn mình 2 tuổi, làm mình cũng thấy có vẻ là đúng. Hy vọng và cảm thấy có sức sống căng tràn trong mình. Mong một năm mới sẽ gặp được một nửa yêu thương của mình.

Hôm vừa rồi, mẹ mình nói bảo đi xem lại xem năm nay vận hạn thế nào, và xem lại đường tình duyên có đúng như lần trước nói không? Mình lại háo hức cùng bạn đi xem. Đông người quá, chờ từ sáng đến chiều, nhịn cả ăn trưa vì sợ người khác lên xem trước mình. Vậy mà khi xem đến mình, bà ấy lại phán: công việc thì ổn định nhưng đường tình duyên thì chán quá. Phải chăm đi cầu duyên vào, mà không được đi cầu ở chùa, đi vào điện, phủ mà cầu thì mới thiêng, năm 32 tuổi mới đứng duyên.

Mình nghe đến đây mà cảm thấy như sét đánh ngang tai, không còn tâm trí nào mà nghe nữa. Dọc đường đi về, tâm trí mình như là ở trên mây vậy. Buồn mà không thể nào diễn tả nổi. Vẫn biết xem bói là để biết mà thôi, chưa chắc là sẽ đúng. Nhưng đúng là không xem thì thôi, xem vào rồi lại ôm thêm một nỗi lo.

32 tuổi, cái thì con gái còn bao nhiêu? 32 tuổi, cái lo của bố mẹ lại nhiều thêm, những nếp nhăn hằn trên da mặt mẹ lại nhiều hơn. 32 tuổi, sợ rằng lúc đó nhỡ không đúng như lời bà ấy nói thì mình vẫn ở vậy một mình sao? Buồn và lo thật.

30 tuổi, chưa làm được gì giúp bố mẹ, vẫn ở nhờ và làm phiền bố mẹ. Đi làm hành chính, sáng 7h đã ra khỏi nhà để bắt xe đi làm, chiều 5h30 mới tan giờ làm để bắt xe về. Về tới nhà thì trời đã tối, mẹ đã nấu cơm xong nên chỉ việc ăn. Rửa bát đũa xong ngồi xem ti vi một lát cùng gia đình rồi lên phòng, đảo qua sách vở một chút rồi ngủ, lấy sức để mai lại tiếp tục hành trình. Nhiều lúc cũng thấy tẻ nhạt, ngày nào cũng như ngày nào, cũng cảm thấy cứ mãi thế này thì làm sao gặp được người yêu, để rồi lấy chồng nhưng cũng không biết làm thế nào.

 Đi chơi thì cũng ít vì bạn bè giờ lấy vợ lấy chồng hết rồi nên cũng ngại, mà làm theo sách báo chỉ bảo là nên đi đến những nơi nhiều người, tham dự những bữa tiệc ở các nhà hàng, đi học vũ đạo ... nhưng mỗi người một điều kiện kinh tế riêng, đâu phải ai muốn cũng làm được như thế đâu.

Rồi mình cũng vào các trang web kết bạn nhưng không ăn thua gì, mặc dù cũng thấy nhiều người cảnh tỉnh quen người qua mạng coi chừng bị lừa, vậy mà khi đến mình thì biết mà không tránh được. Mất ít tiền nhưng coi như là mua một bài học. Tuy hơi đắt nhưng ngẫm lại "thôi, của đi thay người". Vậy là chấm dứt kết bạn qua web luôn.

30 tuổi, mỗi khi đêm xuống thấy nỗi buồn dường như phủ kín lòng mình. Khó trải lòng quá, chỉ thấy nước mắt là bạn đồng hành. Không muốn khóc nhưng lệ vẫn tuôn rơi, ngắm sao trời và lòng tự hỏi: đâu là ngôi sao của mình, đâu là một nửa của mình? Người ấy của mình giờ ở đâu? Có cảm nhận được nỗi cơ đơn da diết này không? Khóc cho nhẹ lòng rồi lại lo, sáng mai thấy mắt sưng mẹ hỏi và đến công ty mọi người hỏi lại thấy ngại.

Thời gian dần trôi, nhanh quá lại hết 3 tháng đến nơi rồi. Tết vừa rồi là cái Tết mà mình thấm thía nhất cái nỗi buồn ghét Tết mà ngày xưa thường nghe người lớn nói "ghét Tết ". Đi đâu, làm gì cũng chỉ mỗi câu hỏi: Bao giờ lấy chồng? Bao giờ cho ăn cỗ? Kén vừa thôi, già kén kẹn hom đó? .... Vậy là suốt những ngày Tết chỉ ẩn mình trong phòng, không còn thích Tết nữa, đến ngày đi làm mà thấy còn vui hơn Tết ...

30 tuổi, thêm một tuổi lại thấy lo thêm .....

Gửi bài chia sẻ tại đây hoặc theo địa chỉ tamsu@afamily.vn

avatar NgocTuyen 17:17 21/04/2010 Chào em,  vậy là chị hơn em đến 4 tuổi cơ đấy. Lúc chị mở cty là lúc chị mới 26t, mọi người đều can ngăn là nên lập gia đình trước khi làm bà giám đốc. Chị cũng hơi đắng đo nhưng công việc đã đến lúc buộc mình phải làm thế. Rồi thời gian qua đi, chị cũng có mối tình sâu sắc nhưng rồi chị vẫn chưa có được một đám cưới. Giờ chị vẫn đang trên con đường đi tìm người đàn ông của mình đấy thôi. Không phải là giàu hay nghèo, tình yêu đến tự nhiên lắm em. Em còn trẻ, hãy tự tin em à. Hãy làm việc cố gắng, hạnh phúc sẽ mỉm cười với em.
avatar Trần Khải 13:35 17/04/2010 Chào bạn, sao bạn lại bi quan như vây. Đàn ông bọn tôi tất nhiên là thích những co gái đẹp nhưng khi lấy vợ chỉ muốn tìm cô nào hiểu mình, yêu mình thôi. Hình thức bình thường cũng được (tấn nhiên không thể là xấu quá)nếu có thể mình làm quen nhé. àh mà a sinh năm 1978, không biết có hợp em không, nếu có hãy mail cho a nhé. na_po_le_ong@yahoo.com
avatar vitbau 21:31 26/03/2010 chị ui, 30 tuổi vẫn còn trẻ mà, chưa có gì phải lo lắng lắm đâu chị ạ. Em gửi chị bộ phim này nhé: the woman who still wants to marry, chị xem xong rùi sẽ thấy thoải mái hơn nhìu đó. Em chúc chị sớm tìm được 1 nửa của mình, và cũng hạnh phúc như những cô gái trong phim nhé!
avatar Chap 18:10 20/03/2010 Trời ơi, bạn này thụ động quá. Bạn cứ muốn ngồi đó và mong có một hoàng tử đến với mình ư? Tỉnh dậy đi bạn ơi. Thứ nhất, công việc của bạn còn chưa giúp bạn tự lập được, vẫn còn sống nhờ bố mẹ thì làm sao bạn tự tin được. Thứ hai, bạn cứ lấy lý do không xinh đẹp ra để bào chữa cho những thất bại của mình.Tôi thấy đầy người không đẹp, nhưng họ biết phát huy được khả năng của mình, có niềm đam mê (cái này hình như bạn không có, bạn giống hai cô gái trong Tỏa Nhị kiều của Xuân Diệu). Hãy thay đổi bản thân trước khi trách số phận,  bạn nhé.
avatar Mưa Thu 13:05 19/03/2010 Nếu bạn sinh năm 1981, thì tuổi đúng bạn chỉ 29 thôi, mình 1980, hơn bạn 1t, già hơn bạn nè, cũng xấu hơn bạn nè, mình còn ko thấy lo, cuộc sống độc thân vẫn tươi đẹp biết bao. Thử tưởng tượng nhé, sau giờ tan sở, siêng thì vù lên trường, ko thì trốn học alo cho mấy đứa bạn đi càe, lười thì về sớm lăn dài ra  ngủ, ngày nghỉ tung tăng shopping, ăn hàng, vác ba lô du lịch, bạn ko thấy quả thật là tuyệt à, ko vướng bận, ko lo toan, cuộc sống luôn tươi đẹp biết bao khi ko có đàn ông. Bạn đừng buồn ủ rũ như thế, đừng cho bọn đàn ông ấy nghĩ rằng: ko có đàn ông cuộc đời bạn vô nghĩa.
avatar TatLuaLong 12:59 19/03/2010 đúng là cô đơn ở tuổi 30 có nhiều nỗi lo và nỗi phiền muộn , nhưng thời gian thì không chời đợi ai cả bạn à , phải biết phấn đấu và quyết tâm hơn nữa , hạnh phúc có nhiều lúc ở bên cạnh mình chứ đừng kiếm đâu xa ! Nếu có thể bạn hãy vào web : www.tuoi30.net , nơi những người độc thân xây dựng tình bạn chân thành cùng chung vui chia sẽ nỗi buồn trong cuộc sống
avatar Nguyễn Khoa Nam 11:34 19/03/2010 (cái nick " hai sac hoa tigon")  e trai cảm nhận style chị gái , nhưng mà khó dùng từ ngữ nói quá ( văn học điểm thấp lắm , tb 7 thui à , hiii) ...........===>> chị gái thuộc dạng ko khó phiêu lưu mạo hiểm, hay tính cách năng động ........cuộc sống cứ thế bình bình , sống qua ngày theo năm tháng ..............nếu chị gái chấp nhận cuộc sống vậy , có thể sẽ dc một a chồng như người ta .........nhưng cuộc sống ..................... e trai cũng đồng ý : cuộc sống vậy là an tòan .......nhưng kèm theo là nhàm chán ...............cảm nhận lại bản thân, cuộc sống, tính cách mình mà tìm nguyên nhân nhé chị gái , giúp mình điều chỉnh cuộc sống như mình muốn .........p/s: chúc chị gái sớm gửi thiệp hồng nha ..........chúc sức khỏe chị gái !
avatar Nguyễn Khoa Nam 11:26 19/03/2010 @ PuongDung : đọc tâm sự chị gái,bạn có ý tốt khuyên nhũ ....nhưng người ta nói là hòan cảnh kinh tế có giới hạn , thời gian hạn hẹp ................@ Chị gái ( you lớn tuổi hơn i ) e trai ko chưa tiếp xúc với chị gái, nhưng đọc qua tâm sự , e trai hiểu (ko biết đúng ko ) hòan cảnh chị gái : gia đình đủ ăn đủ mặc, có dư chút đỉnh phòng thân,bố mẹ công chức hay gần giống vậy, chị gái dc ăn học bài bản và hình như chưa trãi qua những sóng gió lớn trong cuộc sống( ý e trai nói là chưa dc thử thách bản thân ) .......nói theo đúng nghĩa đen là con nhà lành ..........xã hội mà .......nếu chị gái có nhan sắc đậm đà , hoặc (hoặc chứ ko phải
avatar Hoàng Trung 09:09 19/03/2010 Em thương chị quá. Dù em không phải phái nữ, cũng chưa đến 30 nhưng những trăn trở thế này của chị em cũng phần nào hiểu được. Đời vốn bất công mà chị...
avatar phuongdung 09:04 19/03/2010 Chị à, chị có thể tìm kiếm niềm vui ở những chốn khác nữa mà. Chị có thể đi chơi cùng bạn bè, học thêm ngoại ngữ, khiêu vũ, yoga...Chị có thể đi bar, cafe hay tham gia các câu lạc bộ xã hội. Như thế, tâm trạng chị sẽ thoải mái hơn, và chị cũng có cơ hội mở rộng mối quan hệ nữa. Chỉ là chị không thường xuyên tiếp xúc ngoài xã hội nên mới chưa tìm được một nửa của mình thôi. cố lên chị nhé!!!
Bạn cần phải đăng nhập để bình luận

Telex VNI None

Tin mới hơn
Tin cũ hơn
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.