Ra tù, chúng mình cưới nhau!

,

Nảy sinh ngay sau song sắt, chỉ qua một cái liếc mắt, hay một nụ cười. Ở sau song sắt nhà tù, có những mối tình mà cuộc sống đời thường bên ngoài chắc chẳng bao giờ có.

Tù nhân Đỗ Bích Liên quê ở Hải Phòng đã vào cải tạo ở trại giam Ninh Khánh được hơn 6 năm nay. Chị là một trong những người có một mối tình lâu bền, lãng mạn và nhiều hứa hẹn nhất ở phân trại nữ của trại Ninh Khánh. Chị bảo chưa có người đàn ông nào đi qua cuộc đời chị khiến chị có những rung động ngọt ngào như người tù kia, dù trong số họ, anh là người nghèo nhất, xấu nhất và kém lãng mạn nhất. Nhưng sự chân thành và trái tim hồn hậu của anh khiến chị, một người đã trải qua nhiều sóng gió, tưởng như trái tim đã chai sạn trước cuộc đời cũng bị anh chinh phục từ lúc nào chẳng hay.

Chị Liên chia sẻ niềm hạnh phúc với phóng viên.
 
Ngày chị mới vào trại, anh đã cải tạo được vài năm. Anh đi tù vì buôn bán ma túy. Còn chị thì chán nản vì cuộc sống vợ chồng không trọn vẹn rồi sa chân vào con đường nghiện ngập. Ngày đó hai phân trại nam và nữ chỉ cách nhau một bức tường thấp, phía trên chằng dây thép gai chằng chịt.

Những buổi chiều sau giờ lao động ra sân đi dạo, chị không thể rời mắt khỏi một người đàn ông dáng vẻ khắc khổ, gương mặt ảm đạm cứ ngồi bần thần ở góc sân phía bên kia. Sự cô độc biểu hiện trong dáng vẻ của người tù nam ấy khiến mỗi đêm về chị đều thao thức không ngủ, lòng băn khoăn tự hỏi cái gì đã biến anh thành một người như thế. Một tháng, hai tháng, ba tháng trôi qua như thế, chiều nào chị cũng kiên nhẫn đứng ở bên này bức tường nhìn sang chỗ anh ngồi cho đến giờ cấm trại, không hề thấy chán nản, hay thất vọng, hi vọng có một lần nào đó, ánh mắt lạnh lẽo của anh sẽ lướt qua chị, biết đến chị, để anh hiểu chiều nào chị cũng đánh má phấn, tô môi hồng chỉ vì muốn được anh để ý tới.

Cái ngày ánh mắt anh ngước lên, nhìn đăm đắm về phía chị và nở một nụ cười hiền – đó là lần đầu tiên chị thấy anh cười, lúc đó chị gần như sắp khóc, trái tim run lên, loạn nhịp. Chị và anh bắt đầu thư từ qua lại như hai người bạn. Chị kể cho anh về cuộc sống bất hạnh của chị. Anh cũng chia sẻ về nỗi buồn u uẩn của anh. Anh nghèo, nhưng vợ anh đẹp. Vì cố đèo bòng cô vợ xinh đẹp nên anh đi buôn ma túy, mang tiền về để vợ ở nhà tiêu xài, chưng diện.

Đến khi anh bị bắt, phải vào đây cải tạo với mức án hơn 10 năm, chị ta lập tức chạy theo người đàn ông lắm tiền nhiều của hơn. Sự bội bạc của người vợ khiến những năm tháng tù đày của anh trôi qua trong day dứt, đau đớn. Anh tưởng trái tim mình đã hóa đá. Cho đến ngày anh gặp chị, một người phụ nữ cùng cảnh tù đày, người sẵn sàng nghe anh chia sẻ mọi tâm sự đau đớn, bất hạnh, anh mới thấy trái tim mình dần hồi sinh.

Ngày nào cũng nhìn thấy nhau, nhưng vì quy định của trại nên họ hầu như chẳng thể nói chuyện với nhau, chỉ biết nhìn nhau qua bức tường dây thép gai với tất cả yêu thương. Họ giúp nhau chữa lành những vết thương trong tâm hồn bằng những bức thư mà họ nhờ các cán bộ quản giáo chuyển giúp.

Chị Liên kể rằng hai người người dường như có thần giao cách cảm nên những bức thư anh chị gửi cho nhau thường có nội dung rất giống nhau. Chị viết thư tâm sự với anh về những sai lầm của mình, khi lá thư chưa đến tay anh thì chị đã nhận được thư anh gửi động viên chị cố gắng vượt qua những sai lầm để làm lại cuộc đời. Có lần chị đánh bạo viết thư hỏi anh: “Nếu sau này ra khỏi đây, anh có muốn cùng em đi tìm hạnh phúc không?”. Lá thư vừa đưa cho cán bộ quản giáo kiểm duyệt thì thư của anh đã được chuyển đến tay chị, thư viết: “Mấy năm nữa ra khỏi đây, anh sẽ về Hải Phòng xin phép bố mẹ cho anh được đón em về, mình cùng nhau làm lại từ đầu, em đồng ý nhé!”.

Mấy năm yêu nhau trong trại giam, cả chị và anh đều thấy thời gian cải tạo như ngắn lại. Họ cùng động viên nhau cố gắng phục thiện để xây đắp tương lai. Những dịp 8/3 hay ngày Valentine, anh tặng chị khi thì cái nhíp làm bằng gỗ, khi thì cái móc lấy ráy tai bằng tre, lúc thì là con thuyền bằng tăm tre làm rất khéo. Những cái đó anh tận dụng từ những thứ thừa vứt đi ở xưởng dạy nghề của trại. Đó là lúc, người tù nữ ấy hạnh phúc hơn bao giờ hết, chị nói, những món quá xa xỉ trước đây chị từng nhận được chưa bao giờ khiến chị xúc động và nâng niu, trân trọng như thế.

Phân trại nam và nữ bây giờ đã được xây dựng ở hai khu riêng biệt, nhưng họ vẫn giữ thói quen viết thư cho nhau hầu như mỗi ngày, vẫn hẹn nhau ngày trở về cùng chung tay xây dựng hạnh phúc.

Theo Đang Yêu

Chia sẻ