Nhật kí một bà mẹ suýt mất con vì... bác sĩ (Phần 2)

18-03-2009 09:16:55

Tưởng như số phận đã không cho chị quyền được làm mẹ, nhưng trong nỗi đau đớn tuyệt vọng, chị vẫn tin đứa con yêu dấu sẽ không tuột khỏi tay mình.

“Thâm tâm mẹ vẫn có một niềm tin con đang sống và khoẻ lên dần. Mẹ về trước và đợi con ở nhà con yêu à…”, bằng niềm tin bản năng của người làm mẹ, chị Hoa vẫn tiếp tục hy vọng về sự sống của đứa con…

Nỗi đau giằng xé

Mẹ đã đi siêu âm ở tất cả những nơi được coi là tốt với các bác sỹ tên tuổi và máy móc hiện đại: bác sỹ Th. - viện lão khoa,  bác sỹ Ch. - viện Việt Nhật, bác sỹ H. - Hà Đông… nhưng ở nơi nào cũng đều có kết quả giống nhau: Não giãn (hôm thì não trái, hôm thì não phải giãn con ạ), và mỗi hôm là một chỉ số khác nhau. Các bác sỹ đều nói là có vấn đề nhưng mỗi người khuyên mẹ một cách giải quyết khác nhau.

Người thì bảo cứ để chờ đến 8 tháng theo dõi, người thì bảo phải xử lý càng sớm càng tốt. Sáng mẹ sắm sửa đi siêu âm chỗ mới, chiều trở về mẹ thất vọng và đau đớn. 

Và rồi cho đến ngày hội chẩn liên viện C - Bệnh viện sản Trung ương, nơi mà mẹ đã phải trải qua những ngày đen tối và kinh khủng nhất. Theo hội chẩn của  bác sỹ Cường:“Teo thể trái dẫn đến giãn não thất - bệnh nhân ở Hà Nội, có nhận thức tốt, con đầu lòng…”. Cả hội đồng đã quyết định “đình chỉ thai nghén”. Nếu như gia đình cũng đồng ý sẽ tiến hành đình chỉ càng sớm càng tốt trước khi thai quá to và khả năng sống sót của thai nhi là cao.

Con ạ! mẹ nhớ từng chi tiết lúc hội chẩn rồi quá trình nhập viện, đặt thuốc và sự đau đớn về thể xác khi thực hiện 4 chữ “đình chỉ thai nghén” kia.

Khi đứa trẻ sinh ra vẫn khoẻ mạnh bình thường người mẹ đã vui sướng đến tột cùng (Ảnh Internet chỉ mang tính minh hoạ).

Số phận như sắp đặt cho con được ở lại lâu hơn trong bụng mẹ vậy đó. Mẹ đã rất đau tưởng như con sắp ra rồi thế mà lại rơi vào 2 ngày cuối tuần ngừng đặt thuốc, con lại yên ổn thêm 2 ngày nữa.

Sáng thứ Hai, mẹ đau lắm rồi nhưng lên đến phòng sinh lại quay lại vì chưa đủ thuốc để kích thích mở, con lại được thêm một ngày. 

Cho đến đêm ngày thứ 3 mẹ đã thức suốt đêm vì đau, đau về thể xác và đau xé ruột gan khi mẹ vẫn còn nghe thấy tiếng con quẫy đạp: chắc con muốn nói với mẹ rằng con không muốn ra phải không? Mẹ xin lỗi con…

Mẹ kể cho con nghe, cái tối hôm đó có một bác cũng đau như mẹ, không thể nằm ngủ được, cứ đi lại bò lổm ngổm như hai bà điên ấy. Ngay đêm đó bác ấy đã sinh em bé ra mà không có một ai trợ giúp, gọi bác sỹ thì họ bảo từ từ, đến khi em bé của bác ấy ra rồi mẹ còn lật lên và gọi chồng bác ấy vào. 

Em bé ấy cũng đã mất, có thể em ấy không có sự sống ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ em ấy. Còn con, lúc đó vẫn còn đạp khoẻ lắm… con ơi….

Sáng sớm hôm sau, bà ngoại mang cháo vào cho mẹ thì đó đã là thời điểm con của mẹ cần phải ra ngoài. Mẹ được chuyển vào phòng sinh ngay. Mẹ đau lắm, lúc đó rất nhiều người bạn gọi để động viên nhưng mẹ vẫn rất đau và sợ hãi. Nghe lời bà nội dặn, mẹ niệm Phật để quên đi. Mẹ vật vã xin bác sỹ cho mẹ được sinh luôn.

Và đúng 10h45, ngày 14/5/2008 con ra đời. Con thật khéo chọn ngày đẹp con à. Con được 1,5kg, và với cái tên Hải Đăng đeo vòng số 1446 con chuyển xuống khoa sơ sinh. Mẹ ở lại với nỗi tủi thân vô bờ bến…

Các bà mẹ khác đều có con ở bên cạnh, cho con bú, có mọi người thân vào thay nhau bế ẵm nựng nịu. Bệnh viện thật đông và chật con ạ. Mẹ đã phải cùng bác Hạnh rải chiếu ra hành lang nằm, nhường giường cho các bà mẹ có con nằm cùng. 

Đó chỉ là một lý do thôi, điều quan trọng là mẹ muốn tránh những câu hỏi về con, tránh phải nói dối và tránh phải đau xót. Mẹ lủi thủi như người bị mắc chứng bệnh nan y, mẹ không muốn ăn và mẹ khóc…, không biết sẽ sống tiếp quãng đời còn lại thế nào, trả lời mọi người ra sao về con…

Hạnh phúc…

Mẹ nghe tin con đang nằm dưới đó, vẫn còn sự sống và thật phũ phàng khi được thông báo, ngay khi con ra đi mẹ sẽ được xuất viện. Không chịu được điều đó, bác Hạnh đã nhất quyết cho mẹ về nhà mà không làm thủ tục gì hết, bác không muốn mẹ chứng kiến và lại đau buồn nữa. Thâm tâm mẹ vẫn có một niềm tin con đang sống và khoẻ dần lên. Mẹ về trước và đợi con ở nhà con yêu ạ.

Và khi mẹ về nhà với bầu sữa cương nhức thì được tin con vẫn khoẻ mạnh. Cả nhà hăm hở đón con về mà quên hết những hậu quả và những điều bất hạnh sẽ xảy ra nếu con còn sự sống. Không ai cần biết, chỉ cần con còn thở là còn niềm tin và ước vọng.

5h chiều con về với ba mẹ ông bà, bác và các chú của con. Chắc chắn lúc đó các bác sỹ trong hội đồng chẩn đoán của viện và đặc biệt là bác sỹ Cường không hề biết đến sự sống của con, vì trách nhiệm của các bác ấy chỉ là “chẩn đoán” và “đình chỉ”.

Tính từ ngày hôm đó đến nay đã được gần một năm, bao vất vả nhọc nhằn đã qua, từng giọt sữa được vắt ra, từng muỗm sữa bé xíu bón cho con, từng ngày, từng ngày... Và con mẹ giờ đã được 7,5 kg, xinh xắn bụ bẫm, nhanh nhẹn đã biết lẫy, biết trườn, biết đưa tay cầm đồ vật, biết nhìn theo tiếng mọi người gọi, biết làm nũng  và cười thành tiếng nếu bà nội trêu (đặc biệt con rất hay cười và cười thành tiếng nếu chẳng may bắt gặp tiếng mẹ nấc).

Con là một công trình vĩ đại mà số phận đã xây nên, góp nhặt những giọt nước mắt, những đau đớn và cả những niềm hy vọng để có một bé Tôm ngày hôm nay. Cả nhà yêu và thương con nhiều lắm. Mong cho con luôn khoẻ mạnh và bình thường như bao em nhỏ khác.
 
Theo Gia Văn(ghi)
Vietnamnet
 
Từ Khóa

Thiếu nữ chơi trống sôi động theo phong cách đường phố