“Osin bây giờ sướng hơn gia chủ. Trong khi gia chủ thức khuya làm việc thì osin 8 giờ tối đã khò. Trong khi gia chủ 6 giờ đã dậy thì osin 7 giờ mới uể oải ra khỏi chăn…”.
Đã thuê 5 đời
osin, chị Oanh mỉa mai kể chuyện.
Vốn là người
khá dễ nhưng chị không thể chấp nhận được tính cẩu
thả, lười nhác và tắt mắt nên đã đuổi 5 osin. Đến
người thứ 6, chị khá hoang mang. Nhưng dù hoang mang chị
vẫn nhắm mắt thuê vì phải đi làm sau 4 tháng nghỉ đẻ.
Tuy nhiên, osin
thứ 6 không như chị nghĩ. Thơm - dù mới 22 tuổi nhưng
đã có thâm niên 5 năm đi làm. Thơm rất biết việc,
nhanh nhẹn và chăm sóc trẻ con cực giỏi. Nhìn động tác
Thơm cởi quần áo, rồi tắm cho bé Bin, chắc hẳn ai cũng
nghĩ Thơm là một y tá thạo nghề.
Không chỉ có
vậy, Thơm nấu ăn rất ngon và khéo tay. Hôm nào sau khi
lấy đồ phơi, Thơm cũng là quần áo phẳng phiu cho vợ
chồng Oanh. Khỏi phải nói, Oanh vô cùng hài lòng. Biết
là osin chất lượng cao như Thơm sẽ được nhiều người
săn đón nên chỉ sau mấy tháng làm việc, Oanh tăng lương
gấp đôi cho Thơm.
Không chỉ có
vậy, những dịp lễ tết, sinh nhật, chị còn mua tặng
Thơm quần áo đắt tiền. “Đỉnh cao” nhất là lần
Oanh mua cho Thơm một đôi hoa tai bằng vàng khiến chồng
chị ngỡ ngàng. Oanh nạt chồng: “Nó làm cho mình nhiều
việc, mình cũng phải chăm sóc nó tử tế. Nếu không, nó
đi mất thì sao”.
Oanh còn chiều
Thơm tới mức bỏ qua mọi tội lỗi của Thơm. Bình
thường, Oanh chỉ để tiền trong tài khoản và một ít
tiền tiêu vặt trong tủ quần áo. Thỉnh thoảng Oanh phát
hiện ra tiền bị rút lõi. Chắc chắn, người Oanh nghi
đầu tiên phải là Thơm nhưng Oanh nghĩ số tiền đó
chẳng đáng bao nhiêu. Oanh cũng không để nhiều tiền ở
nhà nên đó không phải vấn đề lớn. Thế là Oanh làm
ngơ coi như không biết gì. Oanh sợ làm cho ra nhẽ, Thơm
xấu hổ đi mất.
Chị Lương cũng
thuộc tuýp người chiều osin hết mức. Giống hệt chị
Oanh, chị Lương thường xuyên đưa osin Trang đi mua sắm
ăn uống. Nhưng độ chiều của chị Lương vượt qua cả
chị Oanh khi chị Lương quan tâm đến Trang hơn chồng. Nếu
cùng một lúc, chồng rủ đi đến nhà bạn bè và Trang
nhờ đi mua thuốc cho mẹ thì chị sẽ chọn đi cùng
Trang. Chồng phàn nàn, chị chỉ giải thích: “Đố anh
tìm được osin nào chất lượng cao như nó. Phải chiều
thôi”.
Chồng chị dù
không đồng tình lắm nhưng cũng không phản đối. Và thế
là lắm chuyện rắc rối xảy ra.
Càng chiều, Osin
càng kiêu
Dường như biết
rõ giá trị của mình, Trang ngày càng có đòi hỏi mang
tầm cỡ “siêu sao”. Đầu tiên là đòi tăng lương.
Trang tỉ tê, mình làm việc gấp đôi, thậm chí gấp 3
những osin hàng xóm mà lương Trang chỉ nhỉnh hơn chút
đỉnh. Không phàn nàn gì, ngay lập tức chị tăng lương
cho Trang. Ở được thêm nửa năm nữa, Trang lại viện đủ
các cớ đòi tăng lương. Lúc này, dù hơi khó chịu, nhưng
chị Lương vẫn không phản đối.
Nhưng từ đó,
bệnh kiêu của Trang ngày càng lộ rõ hơn. Thỉnh thoảng
Trang lại đưa ra yêu sách này nọ như gửi quà về cho bố
mẹ Trang, thỉnh thoảng đưa Trang đi Vincom mua sắm và xem
phim. Tệ hại hơn, Trang quen sống theo thói sành điệu,
quần áo đẹp ở gia đình chị Lương nên đòi hỏi của
Trang cũng cao hơn. Một lần, chị Lương dọn tủ quần
áo, chọn ra những bộ cũ nhưng vẫn còn bắt mắt cho
Trang mặc. Ngay lập tức, Trang ném quần áo đó sang một
bên rồi cười nhạt: “Đùa chứ, em xinh gái thế này mà
chị cho em mặc đồ thế này”.
Lúc đó chị
Lương mới giật mình: “Thôi chết, mình chiều nó quá
rồi”.
Vì được chiều
chuộng quá nên Trang không còn là cô Osin chăm chỉ, tháo
vát nữa. Trang dành nhiều thời gian để chăm chút bản
thân hơn. Đặc biệt, kể từ ngày hẹn hò với công tử
hàng xóm, cứ mắt trước mắt sau, Trang lại trốn ra
ngoài với người yêu. Công việc chểnh mảng, thái độ
xấc xược, Trang gần như thay đổi hoàn toàn. Lại được
cậu người yêu đổ dầu vào lửa với lý do “chẳng
việc gì phải hầu hạ, quỵ lụy ai”, Trang càng bất
cần.
Không sớm thì
muộn, hậu quả cũng xảy ra. Một hôm, trong lúc cả nhà
đi vắng, lẽ ra phải trông em bé, Trang tranh thủ trốn ra
ngoài gặp người yêu. Đến lúc về, Trang tái xanh mặt
khi phát hiện em bé bị lăn xuống đất. May mà giường
nhà chị Lương thấp nên em bé không nguy hiểm đến tính
mạng. Tuy nhiên, em bé vẫn phải nằm viện mấy ngày.
Quá mệt mỏi,
chị Lương cho Trang nghỉ việc ngay lập tức. Lúc này, cô
osin chất lượng cao ngày nào mới cuống cuồng đi tìm
việc. Nhưng bây giờ, Trang không còn giữ được phẩm
chất của cô osin cao giá ngày nào nữa. Vì thế, Trang vẫn
đang trôi giạt qua các nhà với mức lương bèo bọt. Còn
chị Lương phải nhờ mẹ đẻ lên trông con vì chị chẳng
thể tìm được osin nào như Trang ngày xưa nữa. Đôi khi
chị vẫn ước ao giá mình không chiều Trang như vậy, có
thể, mọi chuyện sẽ khác đi.
Chị Oanh cũng
phải trả giá vì quá chiều osin. Mặc dù phát hiện ra
Thơm thỉnh thoảng rút lõi tiền của mình nhưng chị nghĩ
nó không đáng gì nên im lặng. Tệ hơn, chị không nói
với chồng cho anh đề phòng. Vì thế, một lần, sau khi
lấy tiền về muộn, do quá mệt nên chồng chị để tạm
tiền vào tủ. Sáng hôm sau anh vội đến cơ quan nên không
cất tiền. Đến tối về nhà, anh mới phát hiện tiền
không cánh mà bay. Bị tra hỏi cả buổi nhưng Thơm không
chịu nhận. Chỉ tới khi chị Oanh dọa đưa ra công an
phường, Thơm mới nức nở xin lỗi.
Đến lúc này,
chị Oanh mới bị chồng mắng cho một trận vì tội quá
chiều osin.
Theo Eva