Họ tên đầy đủ của anh là Giàng A Linh, chính xác 36 tuổi, còn người yêu, mối tình nồng cháy của anh là “em” Hạng Thị Sông, năm nay tròn 80 tuổi.
Đôi uyên ương
hạnh phúc bên nhau.
Những ngày lang
thang ở thị trấn Sapa, trong cái lạnh 1-2 độ C, bên bếp
than hồng nức mùi khoai nướng, tôi được nghe chị bán
hàng kể về mối tình độc nhất vô nhị: Mối tình của
chàng trai 36 tuổi với bà già 80.
Quả thực, khi
nghe chị bán hàng kể chuyện này, tôi không thể tin được
và nghĩ đó là một câu chuyện hài, người ta kể cho vui
miệng. Hoặc cũng có thể đó là một câu chuyện thêu
dệt, như hàng chục sự tích tình yêu khác ở xứ sở
Mường Tiên, với mục đích hút khách du lịch.
Ấy vậy mà, một
lần, vào ngôi chợ cũ kỹ trăm tuổi ở góc thị trấn,
tôi tò mò thử hỏi những người bán hàng về mối tình
đôi đũa lệch mà chị bán hàng đêm kể, không ngờ, mọi
người đều quả quyết đúng là có mối tình đó.
Bà Giàng Thị
Sử, chủ cửa hàng thổ cẩm ở chợ Sapa cười phớ lớ:
“Đúng là có chuyện tình đó nhà báo à. Chuyện tình
này vui lắm, hay lắm, khiến bọn già chúng ta xúc động
là đằng khác”.
Bà Giàng Thị
Sử: "Chuyện tình này khiến bọn già chúng ta phải
xúc động".
Nói rồi, bà
Giàng Thị Sử dẫn tôi đi một vòng quanh chợ Sapa để
tìm đôi uyên ương. Theo bà Sử, đôi uyên ương này tay
trong tay, như hình với bóng suốt ngày đêm, nên hễ tìm
thấy một người, thể nào cũng tìm thấy người kia.
Tuy nhiên, đi hết
vòng chợ mà chúng tôi không tìm thấy đôi uyên ương.
Đang lúc dò hỏi, thì một người nói với bà Sử: “Không
thấy bà Sông đâu cả, chỉ thấy thằng Linh đang uống
rượu ở tầng dưới kia thôi”.
Người đàn ông
có khuôn mặt khá khôi ngô, đang ngồi uống rượu một
mình bên một cái phản bán thịt bỏ không. Trên bàn là
một chai rượu đã cạn, bát và đĩa sạch nhẵn thức
ăn.
Tôi hỏi: “Anh
Giàng A Linh phải không? Có chuyện buồn hay sao mà ngồi
uống rượu một mình thế?”. Anh chàng Linh cất lời:
“Ta buồn quá, ngồi uống rượu thôi. Ta uống hết chai
rồi mà không say được à. Ta muốn say quá mà không say
được”.
Tôi giơ máy ảnh
ra chụp, anh chàng người Mông này lấy tay che mặt, bảo:
“Cho ta 5 ngàn, thì ta cho chụp ảnh”. Tôi đưa cho Linh 5
ngàn. Tức thì, anh ta lại bảo: “5 ngàn chỉ chụp một
cái thôi. Cho ta 10 ngàn thì chụp ảnh thoải mái”. Không
ngờ, anh chàng này đã ngất ngư như thế mà vẫn biết
đòi tiền công “làm mẫu”.
Kiếm được đủ
tiền trả rượu và mồi nhậu, Linh liền dốc tuột lòng
mình, dù cái giọng lơ lớ nửa Kinh, nửa Mông vẫn còn
chưa chuẩn.
Linh kể, họ tên
đầy đủ của anh là Giàng A Linh, chính xác 36 tuổi, còn
người yêu, mối tình nồng cháy của anh là “em” Hạng
Thị Sông, năm nay tròn 80 tuổi. Nhà Linh ở thôn Sử Pán,
xã Hầu Thào, cách thị trấn Sapa nửa ngày đi bộ, còn
nhà người yêu ở xã Sa Pả, mất một ngày cuốc bộ mới
tới nơi.
Linh ngồi kể
cho tôi nghe những đau khổ tan nát cõi lòng, do mối tình
của mình bị mọi người ngăn cản. Còn tôi ngồi bấm
ngón tay, thấy anh chàng này kém người yêu đến 44 tuổi,
tức là “bạn gái” nhiều gấp hơn hai lần Linh. Mối
tình “đôi đũa lệch ngược” này, tìm khắp thế giới
chắc cũng khó có thể thấy được.
"Nâng chén
tiêu sầu càng sầu thêm".
Theo lời Linh,
hai người đã yêu nhau 6 năm nay và từ đó đến nay, mối
tình của họ không ngớt sóng gió. Cả họ hàng, gia tộc
nhà Linh phản đối, cả họ hàng, gia tộc, con cháu bà
Sông cũng kiên quyết ngăn cản mối tình thác lũ này.
Linh bấm ngón
tay và bảo, tổng số đã có 15 lần Linh đưa người tình
về ra mắt họ hàng, nhưng lần nào bố mẹ, anh em Linh
cũng chửi mắng Linh thậm tệ. Linh buồn rầu: “Ta không
thể hiểu được những người trong gia đình ta. Ta yêu
Sông là tình yêu trong sáng, yêu bằng cả trái tim, không
vụ lợi gì. Chúng ta chẳng có lỗi gì cả, vậy sao cứ
ngăn cản chúng ta, hả trời ơi!”. Hỏi trời, hỏi đất
xong, Linh lại “cưa đôi” chén rượu với tôi.
Người mà Linh
tức nhất là bố đẻ và các bác. Họ chửi rằng, Linh
đã làm xấu mặt gia đình vì yêu một bà già. Người
Linh giận thứ nhì là mẹ đẻ Linh. Mỗi khi Linh dẫn
người yêu về, bà mẹ đẻ, ít hơn vợ Linh 10 tuổi lại
nhảy lên như dẫm phải bỏng: “Mày đui mày mù gì đâu
mà sao lại rước bà già về hả? Mày định rước nó về
làm mẹ tao hả?”. Xỉ vả chán chê rồi bà đuổi hai
người yêu nhau ra khỏi nhà, đóng sầm cửa lại.
Linh bảo, 15 lần
đưa người tình về, thì 15 lần bị xỉ vả như thế,
khiến Linh mất hết can đảm, chịu đựng. Sự chịu
đựng, nhẫn nhục của con người chỉ có giới hạn. Bố
mẹ, họ hàng mắng chửi Linh là chuyện bình thường,
nhưng xúc phạm người yêu của Linh thì đúng là không
thể chấp nhận được.
Mỗi lần bị
gia đình “bạn trai” hắt hủi, bà Sông lại rất buồn.
Bà khóc ròng. Từng ấy tuổi, nhưng mỗi khi khóc, nước
mắt bà chan chứa, Linh thấm ướt mấy cái khăn liền.
Về phía gia đình
bà Sông cũng phản đối quyết liệt không kém. Biết
rằng, con cái, gia đình không chấp nhận chàng rể tý
tuổi, bà Sông không thèm hỏi ý kiến nữa. Bà Sông đã
ở tuổi bà, tuổi mẹ, có hỏi thì hỏi người bề trên,
mà người bề trên thì chết hết rồi, nên bà tự quyết
được. Ấy thế mà, thi thoảng đám con cháu lại kéo lên
Sapa mắng bà sa sả, rồi tìm đủ cách đe dọa, cấm Linh
không được yêu bà nữa.
Còn tiếp…
Theo Phạm Ngọc Dương
VTC news