13 tuổi, ngủ thăm với cô gái 29 tuổi

08-12-2008 16:07:09

Nếu sơn nữ ưng bụng, chàng trai sẽ “ngủ thăm” rồi hẹn ngày mang bạc trắng hoa xòe cùng lợn béo rước nàng về.

Tôi đi gõ cửa… trái tim sơn nữ

Đêm xuống. Trăng lên. Gió hây hây thổi. Sương giăng lưng chừng núi. Sương vấn vít trên những mái nhà tranh nằm ềm ệp bên bờ suối. Đám trai bản đã tụ tập đông đủ trên những phiến đá nâu xám, phẳng lỳ, to như chiếc chiếu nằm chềnh ễnh trên lối đi vào bản. Tiếng cười nói râm ran. Ánh đèn pin quét loang loáng sáng cả một vạt rừng. Chờ khi trăng treo đỉnh đầu là đám thanh niên tỏa vào khắp bản.

 Ngày các sơn nữ lên nương, đêm khêu đèn chờ các chàng trai cạy cửa.
Giờ này, những thiếu nữ người Dao đã vặn nhỏ đèn, buông màn, nằm trùm chăn phập phồng chờ đợi. Tiếng cạy cửa lạch cạch. Tiếng bàn chân rón rén. Tiếng gọi tên nhẹ như gió thoảng cùng hơi thở ấm nồng phả vào sau gáy. Tiếng thủ thỉ tâm tình. Lời yêu đương đường mật. Và nếu sơn nữ ưng bụng, chàng trai sẽ “ngủ thăm” rồi hẹn ngày mang bạc trắng hoa xòe cùng lợn béo rước nàng về.

Biết bao cuộc tình đã đơm hoa kết trái từ cái phong tục diễm tình tự ngàn đời ấy ở bản Cỏi hun hút quanh năm mây phủ. Theo chân đám trai bản, tôi đã có một đêm “cạy cửa ngủ thăm” như thế.

Xứ sở… gái đẹp

Hôm chúng tôi vượt mấy chục cây số đường rừng với những cú sóc hoa đom đóm mắt, những con dốc dựng trời để lên với Xuân Sơn (Thanh Sơn, Phú Thọ) cũng là hôm dân bản náo nức đổ đi xem đoàn văn công lưu động của tỉnh về biểu diễn.

Hồi chiều, nghe loa thông báo ồm ồm dội vào vách núi, Thủy, Cương, con trai ông thầy mo nổi tiếng Đặng Văn Hếng ở xóm Dù nhảy cẫng lên vì sướng.

Đã 3 – 4 năm rồi, chúng nó chưa được xem mấy cô văn công má phấn môi son hát xoan hát ghẹo. Mắt thì lúng liếng, giọng hát thì ngọt ngào, tình tứ.

Nhưng còn một lý do nữa khiến Cương sướng âm sướng ỉ. Nó ghé tai tôi thì thầm: “Tối nay, tha hồ mà ve gái. Toàn các em xinh như mộng từ khắp các bản đổ về. Anh có đi cùng bọn em không?”. Tôi gật đầu tắp lự.

Đúng hẹn, 8 giờ tối, tôi hổn hển chạy lên con dốc đầu bản Dù. Vừa đến cổng đã chạm chán Thủy. Cậu đang tí tủm với mấy cô gái Dao.

Thấy khách lạ, một cô vận áo phông đỏ, tóc tết đuôi sam, mắt lóng lánh đen (sau này tôi mới biết cô tên là Luyến) vội buông lời chòng ghẹo: “Anh gì ơi! Sao đẹp giai thế?” rồi cả hội cười ré lên, chạy ào xuống núi.

Thủy hai tay thọc túi quần, ngực ưỡn, mặt vênh vênh ra chiều tự đắc: “Mấy con bạn em anh trông có ngon không?”. Tôi bảo: “Ngon”. Nó cười: “Thế mà em coi như tép hết”.

Sân khấu được dựng trên một khu đất cao, rộng, cạnh UBND xã, ngay dưới chân núi nhà Cương. Cũng phông màn xanh đỏ, cũng đèn màu tóe loe, cũng nhạc sống đệm nỉ non.

Trăng đêm nay, mười hai, không vành vạnh tròn, vằng vặc sáng nhưng cũng đủ khoác lên núi rừng Xuân Sơn màu vàng mơ huyền diệu để thấy mây vẩn vơ bay, sương giăng ngập lối, mắt sóng sánh tình, bừng đỏ má em. Chả thế mà trai gái bản í ới rủ nhau đi xem đông như trảy hội.

Bụp. Một viên sỏi đập vào vai. Tôi quay phắt người. Chừng 5 – 6 cô gái đang ngồi úp mặt vào lưng nhau cười rúc rích. Tôi tiến lại gần. Chiếc áo đỏ hắt lên trong đêm trăng. Em Luyến!

 

Đường vào bản Cỏi.

Luyến năm nay vừa tròn 18 tuổi, đẹp ngời ngợi như ánh trăng rằm. Đôi cánh tay thon lẳn cứ nõn nà lên trên màu đỏ của chiếc áo phông cộc tay bó sát người. Em đã học xong lớp 9. Nhà ngay bên dưới nhà Thủy.

Sau một hồi chuyện trò, hình như đã mến tôi, Luyến đỏ bừng má, thẹn thùng mời: “Anh có đi xem ti vi cùng bọn em không. Hôm nay thứ 6, truyền hình Hà Nội có phim đặc sắc cuối tuần hay lắm”.Thế là tôi đi.

Em Luyến có vẻ thích thú lắm, chân bước cứ líu ríu, líu ríu. Tôi đi sau, bấm đèn cho em. Vừa ra khỏi đám đông, tôi đã nghe tiếng gọi giật giọng: “Anh Sướng”. Thì ra là Cương. Nó đang tụ tập cùng đám trai bản trên rệ cỏ bên đường.

Vận chiếc áo cộc tay lòe loẹt chim cò, sơ-vin quần đen, tóc chẻ ngôi giữa bồng bềnh, trông nó ga-lăng như một tay chơi sành điệu. Nó hỏi: “Anh đi chơi với con Luyến à?”. Tôi bảo: “Ừ”. Nó gàn: “Anh đừng đi chơi với con ấy. Nó lắm mồm lắm. Anh mà đi, sáng mai, nó chạy khắp cả bản khoe đấy. Người ta cười cho”.

Tôi ghé tai nó thì thầm: “Nhưng mà tối nay anh muốn cạy cửa nhà nó”. Cương trừng mắt: “Ở bản Dù này không có tục lệ ấy đâu. Anh mà mò vào, bố nó ghè cho vỡ đầu. Nếu anh muốn cạy cửa, tối mai em đưa anh xuống bản Cỏi. Ở đấy, ngủ thăm vô tư. Toàn gái Dao trắng nõn trắng nường. Tuần nào bọn em chẳng mò xuống đấy đôi ba lần. Nhưng muốn thế, tối nay, anh phải học cách thức, lề lối cái đã”.

Tôi nghe theo lời Cương. Thế là, mặc cho em Luyến hờn hờn tủi tủi bỏ chạy trong đêm, tôi, chàng trai Hà thành 30 tuổi đồng ý ở lại với Cương để làm kẻ học trò học nghệ thuật “cạy cửa” trái tim sơn nữ. Ôi! Em Luyến của tôi.

Học cách cạy cửa ngủ thăm

Ngồi xuống bãi cỏ trong ánh trăng thanh rười rượi, tôi nhanh chóng làm quen với đám bạn “cùng hội cùng thuyền” của Cương.

Quý, 18 tuổi, bé nhất hội, miệng nói, mắt cười, nói chuyện dí dủm rất duyên. Hạ, 20 tuổi, tóc xoăn, đẹp như tài tử xi - nê, tấn công em nào là em ấy chết mê chết mệt như bị bỏ bùa mê ngải lú. Phong, Điệp, đang học lớp 10 trường huyện thì bỏ dở vì mải mê cạy cửa ngủ thăm hơn là gõ cửa tri thức.

 

Thủy biết cạy cửa ngủ thăm từ hồi 13 tuổi.

Bọn chúng đều ở bản Dù. Tuy mỗi đứa một vẻ nhưng đứa nào cũng sành sỏi trong chuyện trăng hoa. Chả thế mà tôi vừa mở miệng hỏi về tục cạy cửa, bọn chúng đã nhao nhao cả lên. Cương cậy thế người nhà, “khai tâm” cho tôi trước. Nó giảng giải rất rành rọt: “Phong tục này chỉ có ở bản Cỏi của người Dao thôi. Còn có từ đời nảo đời nào thì em cũng chả biết.

Bố em kể, ngày xưa, lúc còn trai trẻ, đêm nào bố em cũng đi ngủ thăm. Ngày ấy, nhà người Dao còn làm bằng tre nứa nên cạy cửa rất dễ. Các cô gái đến tuổi cập kê, ngày lên nương lên rẫy, tối về thắp một ngọn đèn, giăng màn rồi lên giường nằm.

Chàng trai nào muốn tìm hiểu cô gái ấy có thể đến ngủ thăm. Nếu đèn trong nhà còn sáng, nghĩa là, chưa có anh nào đến, chàng trai phải tự cạy cửa vào, nằm xuống bên cạnh cô gái. Cô gái sẽ tắt hoặc vặn nhỏ ngọn đèn. Hai người chỉ chuyện trò tâm sự mà không được chạm vào người nhau. Sau vài đêm như thế, nếu ưng bụng, cô gái sẽ quyết định cho chàng trai “ngủ thật”. Tất nhiên, cả hai đều phải thưa với bố mẹ trước để xem có hợp duyên, hợp số không đã.

Khi thời gian ngủ thật bắt đầu cũng là lúc chàng trai phải đến làm công không cho gia đình cô gái. Ngày đi làm, tối về ngủ cùng nhau.

Qua một thời gian thử thách, nếu không còn yêu chàng trai nữa, cô gái sẽ gói quần áo cùng với một nắm cơm cho vào địu rồi bảo: “Anh cứ về thôi” hoặc “Đêm qua em nằm mơ thấy ác mộng”, như thế có nghĩa là cô gái đã từ chối”.

 

Một góc bản Cỏi, nơi còn lưu giữ nhiều phong tục cổ xưa, trong đó có tục ngủ thăm rất diễm tình.

Ngừng lời, rít một hơi thuốc đến tóp má, ngửa mặt lên trời lim dim nhả khói, Cương khành khạch cười: “Tất nhiên, thời đại ngày nay, tục lệ này đã khác xưa rất nhiều. Ví như nhà người Dao bây giờ toàn làm bằng gỗ nên việc thám thính, cạy cửa cần phải hết sức khéo léo. Muốn mở được cửa, anh phải dùng hai tay, nhấc cánh cửa lên rồi du nhẹ vào trong. Then cài sẽ tự động rơi xuống. Sau đó, anh phải làm như thế..., như thế... Anh hiểu chưa?”. Cương ghé sát tai tôi thì thào, tỏ vẻ rất quan trọng. Tôi gật gật đầu rồi giả bộ ngây ngô hỏi: “Thế lúc tán tỉnh được cô gái rồi thì sẽ làm gì?”

Cả hội cười ồ lên. Quý nhanh nhảu, dịch sát bên tôi, cười ngặt cười nghẽo: “Ối anh Sướng ơi! Trai Hà Nội gì mà gà mờ thế. Anh phải nắm tay, phải ve vuốt chứ còn làm gì nữa. Như thế này này”. Nó cầm cánh tay tôi lên, bàn tay xương xẩu của nó mơn trớn, ve vuốt từ cổ tay tôi lên đến bả vai, vòng lên cổ rồi lần xuống ngực.

Vừa làm, nó vừa nhấn giọng: “Thế. Thế. Anh hiểu chưa? Rồi thì... hí... hí... Kéo cưa lừa xẻ với nhau... hấc... hấc... hấc...”. Quý buông tôi ra, ngã vật xuống bãi cỏ, ôm bụng cười sằng sặc.

10 giờ đêm hôm ấy, khi hết chương trình của đoàn văn công, dân bản bắt đầu lục tục bỏ về, thì tôi cũng vừa hoàn thành xong “khóa học cấp tốc” về “nghệ thuật cạy cửa ngủ thăm”. Kẻ học trò là tôi muốn chiêu đãi những “người thầy” cạy cửa sành sỏi một chầu bia túy lúy nhưng ở Xuân Sơn, tịnh không có lấy một hàng quán nào. Đành chia tay nhau với lời hẹn tối mai vượt suối, băng rừng xuống bản Cỏi cạy cửa nhà sơn nữ để “ngủ thăm”.
 
Hành trình… tìm gái ngủ thăm

Chiều hôm sau, thầy mo Đặng Văn Hếng sai hai cậu quý tử là Cương và Thủy làm thịt con gà sống thiến để làm lễ cầu may cho tôi. Ông Hếng vốn là người Kinh, quê ở Vĩnh Phúc. Hồi nhỏ, vì gia cảnh túng bấn, cha mẹ đã bán cho một gia đình người Dao không con ở vùng núi vời vợi cao này. Ngót 60 năm lăn lóc sống trong rừng, ông đã trở thành người Dao lúc nào không hay.

 

Chúng tôi phải cuốc bộ 2 tiếng đồng hồ trên con đường này mới vào đến bản Cỏi.

Những nghi lễ cúng khấn của người Mường, người Dao, ông làm rất thuần thục. Ở bản Dù này, ai cũng vị nể ông. Khoảng 5 giờ chiều, trời bỗng nổi giông. Mây đen ùn ùn kéo tới. Sấm chớp đùng đoàng. Gió vặn cành cây răng rắc. Cái cột cờ trước trạm kiểm lâm xóm Dù to như bắp chân sơn nữ, thế mà gió quật đổ kềnh. Mưa như trút nước. Ngồi uống rượu cao khỉ với thầy mo Hếng mà tôi cứ nhấp nhổm không yên vì nghĩ đến buổi cạy cửa ngủ thăm thú vị đêm nay.

Ông Hếng đưa bàn tay sần sạn lên bấm đốt rồi tủm tỉm: “Chú cứ việc khướt khượt với lão. Rượu này chúa lắm đấy. Đảm bảo với chú, chỉ đến đầu giờ Tuất là trời quang mây tạnh thôi mà”.

Tôi bán tin bán nghi. Thế mà đúng 8 giờ, mưa nhẹ hạt dần rồi tạnh hẳn. Gió hây hây thổi. Trời xanh trong. Vầng trăng mười ba đã lấp ló rặng núi xa xa. Ông Hếng thánh thật! Thủy buồn ra mặt. Thấy tôi đi cạy cửa với Cương, nó hậm hực thì phải. Nó hù dọa: “Anh đừng đi ngủ thăm với thằng Cương. Đường xa khó đi lắm. Đêm, anh không về được đâu”. Tiễn tôi và Cương ra ngoài sân, ông Hếng cứ hì hì cười, vỗ vỗ vai tôi động viên: “Cố gắng! Cố gắng!”.

Chúng tôi mướt mải đi, đến cái ao nước nhỏ cuối bản thì gặp hội Quý đứng chờ. Thế là cả bọn khoác vai nhau lên đường.

Còi dí còi dị vì ngủ thăm từ sớm

Con đường độc đạo dẫn  đến bản Cỏi phải xuống một con dốc dài hun hút và phải vượt qua 3 con suối sâu. Ánh trăng không đủ xuyên qua những tán lá rừng dày kên, nhưng cũng đủ để thấy sương giăng ngập lối.

Hàng triệu con đom đóm rừng to như bóng đèn quả nhót đậu hai bên đường cứ lập lòe sáng khiến cảnh sắc thơ mộng như lạc vào cõi tiên. Tiếng khỉ cãi nhau chí chóe bên góc núi. Tiếng nai tác dớn dác hòa vào tiếng suối chảy róc rách khi gần khi xa.

Quý hứng chí ngửa cổ chơi bài “Suối mơ” của nhạc sĩ Văn Cao. Giọng nó trong, luyến láy nghe khá mượt. Cương “nóng gáy” chơi ngay một liên

khúc Tuấn Vũ toàn lời yêu đương mùi mẫn.

 

Hát chán, chúng nó bắt đầu tỉ tê chuyện tình trường của mình. Cương ưỡn ngực tự hào bảo: “Em là thằng đi ngủ thăm sớm nhất trong hội này. Hồi 13 tuổi, em đã tán được một cô sinh năm 1976, hơn em những… 16 tuổi. Buồn cười, lúc lên giường nằm, người em cứ run bần bật, không dám tí toáy gì.

Chờ mãi không thấy động tĩnh, cô ấy nhoài tay sang người em, hỏi: Anh làm sao thế? Em lại càng run. Nửa đêm phải bỏ chạy. Nhưng mà bây giờ thì...”.

Cương bỏ lửng câu chuyện, cười khùng khục. Tôi chợt ngộ ra một điều: Đám trai bản ở đây đi ngủ thăm rất sớm, thảo nào đứa nào cũng còi dí còi dị. Đứng chỉ đến vai tôi.

Đang đi, Quý lia ánh đèn pin vào một gốc cây cổ thụ bên đường, bảo: “Chính tại gốc cây này, em với con Hoa đã ngắt lá lót ổ nằm chung. Nửa đêm, mưa to, hai đứa ướt như chuột lột. Em phải cởi áo choàng lên người cô ấy cho đỡ lạnh rồi ngồi ôm nhau chờ trời sáng. Anh thấy có lãng mạn không?”.

Tôi trợn mắt hỏi: “Thật thế à?”. Hạ nhếch miệng cười khan: “Chuyện ấy bây giờ là “phình phường”, có gì mà anh phải ngạc nhiên.

Ngày xưa ý, người Dao Tiền (gọi là Dao Tiền vì trang phục của họ bao giờ cũng có 7 đồng bạc trắng đeo ở sau gáy) nơi đây có quan niệm rằng: con trai con gái trong bản không được ăn nằm với nhau ngoài rừng. Nếu bắt được cặp nào làm việc “bậy bạ” ấy thì sẽ bị làng phạt vạ. Lễ cúng tạ thần linh phải có tới 6 thầy luân phiên nhau, một con lợn béo đủ cho cả bản đánh chén.

Tuy nhiên, bây giờ, tục ấy đã khác đi nhiều. Anh tính, giường bố mẹ, anh chị em kê kè kè bên cạnh, làm sao đủ tự nhiên cho các cặp tình nhân “tự tình”. Thế là họ rủ nhau ra bờ suối làm “việc ấy” rồi về nhà cô gái... ngủ. Đó cũng là ngủ thăm”.

Không đánh nhau vì… gái

Mất chừng gần 2 tiếng đi bộ, chúng tôi đã đặt chân đến con suối đầu bản. Bản Cỏi nằm lọt thỏm trong thung lũng, bốn bề là núi dựng đứng có con suối vắt ngược qua.

 

Đêm xuống, đám trai bản sẽ mò vào những ngôi nhà có gái đẹp.

Nơi đây quanh năm mây phủ, khí hậu mát lành. Chả trách con gái bản Cỏi đẹp thế. Da cô nào cũng trắng nõn trắng nà. Một góc bản Cỏi giáp xã Đồng Nghê của huyện Đà Bắc (Hoà Bình); một góc giáp huyện Phù Yên của Sơn La. Cả bản có 66 hộ. Thế mà phong tục tập quán từ ngàn đời nay vẫn được gìn giữ vẹn nguyên không chút cùn mòn.

Vừa đặt chân lên cây cầu gỗ bắc qua suối la đà khói sương, tôi bỗng giật nảy mình. Hơn chục ánh đèn pin từ phiến đá to đầu bản rọi thẳng mặt chúng tôi. “Máu chảy đầu rơi đến nơi rồi” - tôi trộm nghĩ. Chẳng đã có luật lệ bất thành văn: “Trâu ta ăn cỏ đồng ta. Trâu làng khác đến thì cho vỡ mồm” rồi là gì?. Tôi tính làm bài “ù té quyền” thì bỗng nghe: “Cương à? Hạ à?” Những câu chào hỏi ríu rít.

Thì ra họ đều quen biết nhau cả. Điệp bảo: “Ở đây, bọn con trai chúng em chẳng bao giờ đánh nhau vì gái cả. Hoa thơm mỗi đứa ngửi một tý. Có gì đâu mà phải tranh giành. Vả lại, thằng nào tán dẻo thì thằng ấy được. Lồng lộn ghen tuông bọn con gái nó cười cho thối mũi”.

Đêm nay thứ bảy, gái bản rủ nhau đi xem ti vi nhà Long. Vở chèo “Hồ Xuân Hương” hay quá nên bọn con gái xem miết. Cánh con trai phải ngồi chầu trực bên ngoài, chờ hết ti vi mới mò đi cạy cửa.

 

Thiếu nữ bản Cỏi giờ cũng tân thời rồi.

Nhóm Quý, Cương đưa tôi đi dạo một vòng quanh bản để thám thính trước. Chúng tôi dòm từng ngôi nhà, ghé từng bậu cửa như những thằng kẻ trộm. Cửa gỗ à? Gỗ gì? Then chỗ nào? Bên trong có gậy chống không? Cô gái mình định ngủ thăm nằm ở giường nào? Đó là nghiệp vụ của một tên cạy cửa chuyên nghiệp.

Chúng tôi đi tuần tiễu quanh từng ngôi nhà gỗ lợp lá cọ bằng cái vẻ tự tin của kẻ được quyền lùng sục. Ở đây, nhà nào cũng nuôi một vài con chó, nhưng thấy khách lạ mà chúng cứ nằm ù lì như những cục bông. Không cắn, cũng chả thèm sủa. Có lẽ, chúng đã quá quen với những bước chân nện uỳnh uỵch thế này rồi.

Bỗng “suỵt. suỵt”. Cương ra hiệu cho tôi tiến lại gần bậu cửa một ngôi nhà đã cũ kỹ. Tôi ghé mắt nhòm. Qua ánh sáng nhờ nhờ của chiếc bóng điện chạy bằng các tua-bin mắc ngoài suối, tôi thấy hai vuông màn buông rủ...
 
(Còn tiếp)
 
Theo VTC news
 
Từ Khóa

Phi công lái Boeing “vẫy cánh” chào như trong phim