Đoạn trường một cuộc đời sơn nữ
(21/11/2009 13:11:48)
Chuyện một sơn nữ bị lừa bán sang Trung Quốc không ngờ lại có thể xảy ra ở một ngôi làng xưa nay vốn rất yên bình – làng Dăk Pông, Kon Tum.

Đám bạn cùng trang lứa trong làng vẫn nói Y Len đẹp nhưng phải ngó lâu con mắt mới thấy. Len như bông hoa mới nở một phần. 17 mùa rẫy, đời con gái mới bắt đầu thôi…

Mê muội vì yêu…

Nhiều con trai đã ngấp nghé muốn “bắt” nhưng Len lại thích Hợp. Hợp quê ở Thanh Hoá (tên làng, xã Len đã quên mất). Anh ta là công nhân làm đường, người thấp lùn nhưng cái miệng dẻo ngọt như viên kẹo. Mẹ Len bảo: thằng Hợp chỉ được cái mồm thôi. Con người mà coi khắp chỉ được cái mồm là thứ cây không có ruột, đun vào bếp lửa cũng chẳng thèm ăn… Len nghe mẹ, thực bụng lúc đầu cũng phân vân nhưng rồi lại nghĩ: mẹ già rồi, chỉ quen với cái nhìn của người xưa. Với lại chắc mẹ nghĩ lấy Hợp thì phải đi xa không ai nuôi. Người Xê Đăng, con gái như cây cột bếp để đỡ lưng lúc về già…

Y Len đang kể cho tác giả nghe quãng đời lưu lạc

Sự thực thì bụng Len cũng chưa biết ngả theo ai nếu không bị Hợp buộc vào cái thế… Hôm đó Len đến lán của Hợp chơi cùng mấy thanh niên trong làng. Hợp bảo: đi mua rượu về uống. Hồi đó Len đã biết uống rượu đâu. Mới nhấp được một ngụm đã thấy cái cột lán mọc thành hai. Nhưng rồi vui quá, tụi bạn cứ xúm vào ép rồi Hợp cũng hùa vào. Thế là Len uống, uống cho đến khi tay không cầm nổi cái cốc mới thôi…

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Len thấy mình đang nằm trong lán của Hợp. Người đau như có ai lấy cây dần, Len chống tay ngồi dậy và hốt hoảng nhớ lại từng việc… Nhưng miệng Hợp nói khéo quá làm cơn giận của Len tắt dần…

Mấy hôm sau vào ngày mùng 7 tết (năm 2000), Hợp đến tìm Len nói: bây giờ Len hãy về quê với Hợp để ra mắt họ hàng. Len bằng lòng trốn nhà theo Hợp…

Đoạn trường lưu lạc

Tới nhà được đúng ba ngày, Hợp bảo đi với Hợp lên Lạng Sơn ra mắt ba. Ba Hợp đang buôn bán ở trên đó giàu lắm. Đến thị trấn Đồng Đăng, Hợp dẫn Len vào một con đường ngoắt ngoéo không tài nào nhớ nổi. Mỏi cả chân mới tới một căn nhà lụp xụp. Một mụ tên là Hiền ra đón nói “tao là bạn của mẹ chồng mày đây”.

Hợp loanh quanh một lúc rồi biến đi đâu mất. Len mệt mỏi ngả mình trên tấm phản ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy thì trời đã xế chiều, đang nghĩ Hợp đi đâu mà lâu về thế thì có một mụ đến nói tên là Mùi, Hợp nhờ mụ ta dẫn đi mua quần áo. Hai người lên một chiếc xích lô đã chờ sẵn. Lại một chặng đường ngoắt ngoéo cho đến khi nó dừng lại trước một căn nhà ẩn sâu trong ngõ.

Đang ngơ ngác thì Len bị một gã vẻ mặt bặm trợn lôi vào một căn phòng tối om. Lúc này Len mới nhận ra là mình đã bị thằng chồng khốn nạn lừa bán. Những chuyện khủng khiếp đọc được trên báo hiện ra trong đầu, Len ôm mặt khóc nấc lên… Cánh cửa xịch mở, mụ Mùi bước vào. Cái vẻ tử tế thật thà lúc gặp biến mất. Với một bộ mặt nanh ác, mụ nói như lọt qua kẽ răng từng tiếng một: “Thằng Hợp đã bán mày cho tao để làm gái. Đây là đất Trung Quốc rồi. Mày muốn ra khỏi đây thì hoặc phải đi khách cho đủ tiền tao mua hoặc chết mất xác. Không nói nhiều, tuỳ mày nghĩ…”.

Đến nước này, không nghe lời nó thì chết thật. Mình như chiếc lá rụng xuống giữa rừng sâu, ai biết ai hay mà nhặt. Nhưng còn nước phải còn tát… Người khách đầu tiên, Len chống trả quyết liệt. Việc làm của Len ngay lập tức bị trả giá. Hai gã ma cô lực lưỡng, tên nắm tóc Len ghì xuống giường, tên kia thả sức đấm đá cho đến khi Len nhàu nhĩ, tơi bời như một đống giẻ rách. Chiều hôm đó rồi cả hôm sau Len bị bỏ đói. Việc chống lại chúng xem ra là vô vọng. Khôn ngoan nhất là phải giả vờ nghe theo mới có cơ hội để thoát thân…

Suốt hai tháng trời Len có cảm giác mình như một con thú nhồi bông, mặc sức cho lũ khách lăn lóc giày vò. Nhưng sự giả vờ chịu đựng ngoan ngoãn của Len càng chân thực, chúng lại càng theo dõi chặt hơn.

Một ngày vào cuối tháng 3/2001 có một người khách Trung Quốc tên là Pô Chải đến xem mặt Len. Mụ chủ thì thầm một lúc với ông ta rồi bảo: “đi theo ông này”. Một thoáng hy vọng mơ hồ, Len thu dọn quần áo đi theo. Sau này Len mới biết nơi đến là thành phố Quảng Đông. Nhà ông ta ở gần chợ – một ngôi nhà bốn tầng bề thế. Một mụ béo lùn rất khó đoán tuổi ra đón. Không đôi hồi, mụ nói ngay: “Bà Mùi đã bán mày cho tao. Mày đi khách khi nào đủ số tiền tao mua thì được tự do…". Làm sao biết mụ mua bao nhiêu tiền mà tin lời mụ. Thôi thì cứ qua được ngày nào hay ngày ấy – Len tự nhủ.

Động mại dâm của mụ ta đã có bốn cô gái, ba Việt Nam và một Trung Quốc tên là Chin Chua. Các cô đều tỏ ra rất căm thù mụ, không chỉ vì bị lừa vào đây mà còn là sự đối xử độc ác của mụ… Mỗi ngày mụ cho ăn hai bữa, mỗi bữa chỉ lưng lưng hai bát cơm. Ai tiếp khách mà không chiều, để khách kêu là mụ đánh. Ai trong ngày không có khách là mụ bắt nhịn cơm. Đã nghe bài học từ những người cùng cảnh ngộ, Len tự nhủ phải cắn răng chịu đựng, uất quá thì khóc lên cho nhẹ lòng, vậy mà rồi cũng không thoát sự hành hạ ác hiểm của mụ.

Đã chịu bao nhiêu sự đối xử tàn nhẫn của mụ chủ, trận đòn của Len như một giọt nước làm tràn ly, Quỳnh và Chin Chua rủ Len bỏ trốn. Họ bí mật tích giấu tiền “bo” của khách và lặng lẽ chờ cơ hội… Một hôm vừa ăn cơm tối xong, mụ chủ bỗng dưng thấy khó ở nên đi nằm sớm. Tay gác cửa được mụ cho ra chợ vẫn chưa thấy về. Thấy cơ hội đã đến, ba người xuống tầng dưới giả bộ như xem có khách đến không. Thấy mụ ta vẫn không để ý, họ nhanh chân thoát ra ngoài. Chin Chua kêu taxi đưa cả ba về quán cơm nơi cô từng làm thuê trước đây. Ông chủ là người tốt, cho họ ăn ở ba hôm rồi chỉ đường cho Quỳnh và Len về Việt Nam…

Mối tình của Yàng cho

Lấy chồng đã hơn năm nay rồi mà Len vẫn chưa nguôi xúc động, cứ ngỡ như người chồng ấy được Yang (trời) đem cho để bù lại nỗi bất hạnh của Len… Anh tên là Quách Văn Nhân, quê ở thôn Bãi Bò, xã Hữu Nghị, huyện Như Thanh (Thanh Hoá), cũng công nhân vô làng Len làm đường, hơn Len có một tuổi.

Gặp nhau tình cờ, vậy mà anh cảm Len rồi đến nhà miết. Gặp việc gì là giúp việc đó. Len chẳng giấu Nhân chuyện gì, kể cả chuyện khủng khiếp của những ngày ở trong nhà chứa nhưng Nhân bảo: yêu nhau là chấp nhận hết. Cứ sợ mẹ như con chim một lần bị tên thì cản, hoá ra lại vun vào.

Mẹ bảo: thằng Nhân miệng không biết nói hai lời; con người ở trong nhà, cái chân cái tay để ngoài rẫy, mẹ sao lại cản con? Cưới nhau xong, họ hàng giúp cho làm nhà. Chỉ cái nhà lợp lá, vách che bằng vải bạt trơ trọi cuối làng, lại mới ở riêng, hai vợ chồng thỉnh thoảng còn phải đi làm thuê kiếm gạo nhưng Len vẫn thấy ấm cúng, hạnh phúc lắm. Năm nay ngoài một sào ruộng nước họ hàng nhường cho, vợ chồng đã khai hoang làm được một hecta mì nữa. Cuộc sống rồi sẽ khá dần. Có tình yêu Yang cho, Len tin chắc điều đó…

Theo Sài Gòn Tiếp Thị

Chia sẻ bài viết cho bạn bè qua :
Ngày:
Liên hệ quảng cáo của aFamily.vn
aFamily, tầng 22, Tháp B VinCom City Tower.
191 Bà Triệu, Hà Nội.
Điện thoại: 04-974-3410 Máy lẻ 362.
Email: banbientap@afamily.vn
Copyright 2007 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp
Tầng 22-23, Vincom Tower B, 191 Bà Triệu, Hà Nội
Giấy phép số 220/GP-TTĐT ; Cục QL phát thanh truyền hình và thông tin điện tử, Bộ thông tin và truyền thông.