Ông bà có 5 đứa cháu trai và bây giờ thêm Thiện Nhân là 6.Quà sinh nhật của bà tặng Nhân chưa người anh em nào có đâu nhé.
QUÀ TẶNG SINH NHẬT CHÁU
|
Lo toan trắng trên mái tóc bà
Không biết cơn đau nào khiến lưng bà còng xuống
Là cháu đến vụt tan u ám
Mất mát bao lần nhỏ nhoi |
|
Khờ dại và sợ hãi đã cắn xé trần truồng
Đứa trẻ và người đàn ông khoảng cách ngăn vô tận
Yêu thương ư chùi sao khô nước mắt
Xót xa dành hai chữ Thiện Nhân |
|
Giả - thật hai phần đời che dấu và bày biện
Cháu đứng trên đôi chân giả thật để làm người
Rạch ròi ư tìm đâu lẽ giản đơn như vậy
Chẳng vật vã thơ bà chẳng trở gió cháu đau |
Và chút nghĩ suy của bà về "Phật ở tại tâm"
NGÓ LÊN ĐỈNH THÁP VỜN MÂY
Chùa xây tòa tháp bảy tầng
Vượt lên cao nữa tới gần trời xanh
Người khó cầu chút yên lành
Người khôn đặt bạc hứng danh hứng lời
Khói hương vọng cõi xa xôi
Biết đâu sướng khổ một đời mà mong
Chắp tay lạy cõi hư không
Dưới chân tháp biết có lồng ánh dương
Kiếp người biết mấy đoạn trường
Nam mô mấy khúc vãi vương nhọc nhằn
Trời đâu phải là mảnh chăn
Mà co kéo để đất bằng nổi trôi
Tầng nào cho quỷ cho người
Tầng nào thấu cạn đầy vơi nhân tình
Chắp tay lạy cõi sinh linh
Muốn lên cao biết nhẹ mình có bay
Ngó lên đỉnh tháp vờn mây
Tĩnh lòng qua nỗi cơ may sớm chiều
Bà ngoại Thiện Nhân