Mẹ Zenđa bày cách trị rôm bằng râu bắp và nước mưa Chuyên đề: Bệnh trẻ em thường gặp vào mùa nóng

Mẹ Zenđa bày cách trị rôm bằng râu bắp và nước mưa

Mùa hè, bé Zenđa nhà mình bị mọc rôm khắp người, nhiều nhất là ở cổ, hai bên tai và sau gáy. Mình không biết phải làm sao khi thấy con cứ gào khóc, la ngứa, la đau, trầy xước cả da thịt.

Ba tôi và câu chuyện về chiếc dép bị mất của Nhân

10-07-2008 09:28:00 | In bài viết In bài viết này
Tuy nhiên có một câu chuyện về Nhân tôi sẽ giấu ba hay nói chính xác hơn tôi không dám kể, đó là chiếc dép còn lại kia của Nhân đi đâu?

"Được mua cho đôi dép giống các anh, Thiện Nhân thích lắm, bạn ấy biết ngay dép để làm gì, cầm một chiếc xỏ vào chân trái nhưng chiêc còn lại cứ không biết để làm gì. Rồi thì dần dần, những đôi dép của Nhân cứ thấy thiếu một chiếc, hoá ra là Nhân giấu đi đâu ấy".

Đọc xong bí ẩn về những chiếc dép của Nhân bị mất tích từ Blog Vịt con tôi thấy nao lòng quá. Tôi rất ít khi khóc thậm chí khi bé bị mẹ đánh đòn đau cũng không khóc thế nhưng chuyện của Nhân làm tôi thấy cay cay mắt.

Tôi cũng đã lọ mọ đến nhà chị Mai Anh để thăm Nhân, đập vào mắt tôi lúc đó là một cậu bé hết sức lanh lợi đang ngồi soi gương và giơ một chân lên cao để nhìn chiếc dép trên bàn chân lành lặn còn lại của mình. Cũng ngày hôm đó, lần đầu tiên về nhà tôi không ăn cơm mà mẹ không biết lý do. Một mình ngồi lọ mọ trong căn phòng cũng lần đầu tiên không có tiếng nhạc. Lặng lẽ đau đáu về ánh mắt tinh anh, hết sức thông minh của Nhân, những bước quăng chân để bò được thật nhanh rồi bất thình lình quay lại nhìn tôi với nụ cười mỉm nhưng có sức hút vô hình, mạnh mẽ.

Tôi nghĩ mình phần nào thấu hiểu được nổi đau của em bởi hàng ngày tôi vẫn phải giúp ba mình tháo chân giả để ba đi tắm. Lúc đó ba huýt sáo, ba đùa trêu tôi, ba cứ bảo hồi bằng tuổi tôi ba đã có khối cô mê.

Từ ngày ba bị tai nạn mọi sinh hoạt của gia đình tôi đã khác trước rất nhiều. Mẹ tôi ít nói hơn, thỉnh thoảng tôi lại như thấy hình ảnh của mẹ tôi đang chết điếng người khi chứng kiến ba được mọi người ở công trường xây dựng đưa vào bệnh viện Việt Đức.

Là kỹ sư, hoạt bát và rất tài giỏi (ít nhất là trong mắt chúng tôi), bây giờ ba không ra khỏi nhà, chiều chiều ba lại đợi đứa con trai duy nhất của ba là tôi về để trò chuyện. Lần nào cũng vậy, khi "bồng" chiếc chân của ba lúc giúp ba tắm, tôi lại gai người. Cuộc sống không thể toàn mỹ, tôi hiểu nhưng điều đáng nói là lòng can đảm để bạn đón nhận những mất mát dành cho bạn và người thân.

Chiếc dép còn lại kia của Nhân đi đâu?

Có những câu hỏi khi đặt ra tự bản thân nó đã là câu trả lời.

Có điều gì đó hết sức phi thường trong câu chuyện của Nhân. Nhân được sinh ra trong điều kiện đặc biệt; được cứu sống trong hoàn cảnh đặc biệt; Nhân sống cũng là đặc biệt và được mọi người biết đến cũng trong hoàn cảnh đặc biệt đó là khi về với ngôi nhà mới của mình.

Có một điều tôi vẫn không cắt nghĩa được, là tại sao với bản lĩnh như thế mà ba tôi không dám vào mạng hoặc đọc những bài báo về Nhân mà chỉ thích nghe chính tôi kể. Chuyện thời sự đầu tiên khi ba con tôi nói chuyện mỗi ngày là Nhân.

Mấy hôm nay ba tôi nhắc nhiều nhất là cái tên Phong Lan Tím với nhưng lo lo, toan toan cho sinh nhật của Nhân, tôi thấy ba vui vì hàng ngày tôi lại mang về cho ba rất nhiều chuyện. Dường như ba muốn tôi là gạch nối để kết lại cho ba mường tượng thấy con đường mà em Nhân đang đi trên đôi vai của bố mẹ và cộng đồng.

Tuy nhiên có một câu chuyện về Nhân tôi sẽ giấu ba hay nói chính xác hơn tôi không dám kể, đó là chiếc dép còn lại kia của Nhân đi đâu?   

 Đặng Trần Anh

Đăng ký quà tặng
avatar dang tran anh 20:41 05/10/2008 Gửi chị là MẸ CỦA TÍ VÀ BIM, địa chi mail của em là anhdang@gmail.com.
Cám ơn chị đã quan tâm và nếu chị có em gái hay bạn bè gì đó muốn giới thiệu cho em thì khi đó em sẽ mời chị tới nhà luôn nhé.
em đặng trần anh
avatar Mẹ Tí & Nấm 11:45 29/09/2008 anh Trần Anh mến, anh có thể cho mình xin thông tin để có thể liên lạc với anh không, địa chỉ mail, số điện thoại họac địa chỉ nhà, cảm ơn anh nhiều.
avatar Miley Sharpay 07:24 19/07/2008 cau chuc cho Be Nhan luon luon may man
avatar Chuc mung sinh nhat con. Chuc con nhieu niem vui ben ba me va gia dinh. Cuoc song cua con se luon ha 22:03 16/07/2008
avatar Nguyễn Văn Mạnh 17:50 15/07/2008 Chúc mình sinh nhật con, dù có hơi muộn nhưng xin g  chúc con những điều tốt đẹp nhất, chú mới làm bố được gần 5 tháng và cảm thấy đó là 1 khoang thời gian thật tuyệt vời, chú mong con sẽ sẽ đứng vững trong cuộc đời với sự yêu thương của bố mẹ và mọi người.
avatar Mai Trọng Trung 09:50 15/07/2008 Chú chúc cháu mạnh khoẻ và hạnh phúc. Chú mới lên chức cha được 2 tháng , chú rất yêu con , chú thấy cuộc đời này tuyệt diệu làm sao, nếu chú ở Hà Nội thì chú sẽ qua thăm con vào ngày mai, chú bây giờ đang ở Tp Hồ Chí Minh. Một lần Nữa Chúc Thiện Nhân Hạnh Phúc .
avatar Minh Thuy 14:31 12/07/2008 Toi thuc su cam phuc voi chu linh chi Thien Nhan nho be nay. Mot chu be nho tuoi da biet tu minh vuon len moi mac cam, thiet thoi trong khi co rat nhieu nguoi khong biet duoc gia tri cua cuoc song. Moi nguoi hay lay day la mot tam guong day nghi luc de noi theo.
avatar bà ngoại của Nhân 09:31 12/07/2008 Cô là bà ngoại Thiện Nhân. Cảm ơn cháu,Bài viết của cháu khiến cô nghẹn ngào,giúp cô hiểu thêm về tình cảm của con cái với cha mẹ. Cuộc sống có bao vướng bận.Cô hiểu những trở trăn của cháu.Chúng ta hãy cứ sống yêu thương nhau, quan tâm nhau phải phải không cháu.Gửi cháu và qua cháu đến cha mẹ cháu mấy dòng cô mới viết;
sống nhiều năm chịu nhiều đau khổ
Tôi cho tôi là đau khổ nhất trên đời
Và tôi biết tôi luôn ngộ nhận
Có bất hạnh nào sánh với bất hạnh nào được đâu
avatar PHẠM THỊ DUYẾN 09:19 12/07/2008 A và bố anh thật tình cảm! Tai nạn không may lấy đi dôi chân của bác nhưng đó là lúc mà anh thể hiện bổn phận của người con.E là con gái nhưng sự gần gũi nói chuyện giữa 2 bố con thì hiếm có.E rất sợ bố!Mặc dù E được bố yêu quý nhất nhà.E không trách móc gì trưóc những lần bố nổi nóng vô lý vì E hiếu tất cả là do sức ép cuộc sống mà thôi.Nhưng phải nói thật lòng là đôi khi E cũng so sanh bố mình với bố những bạn bè khác và nhiều khi e cũng thấy buồn buồn.Buồn nhưng lại thấy thương bố hơn.E chỉ làm cho bố thất vọng,không mang lai nhưng câu chuyện làm vui cho bố đươc như anh.Chúc anh nghị lực để mãi là đôi chân vững vàng của bố,chúc gia đình anh hạnh phúc!
avatar MẹThiệnNhân 22:01 11/07/2008 Trần Anh ơi bài viết của bạn quá sâu sắc, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Mỗi lần đọc lại là một lần thôi thúc muốn viết xuống một điều gì đó mà lại thôi. Tôi tin chắc chắn một điều là có rất nhiều người đã có suy nghĩ như tôi vậy. Những dòng bạn viết bản thân nó đã là những chiêm nghiệm và bình luận của biết bao người nên cũng tương tự như điều bạn đã nói : có nhưng câu hỏi khi đặt ra tự bản thân nó đã là câu trả lời.
Bạn cần phải đăng nhập để bình luận

Telex VNI None